
Giới Thiệu
“Quan tài của
và kiệu đón dâu của
lướt qua
.”
“Cẩm ngọc bội châu, trai tài gái sắc, xứng đôi
lứa.”
“Nhất bái——”
Một bàn tay nhuốm máu khô bám lên song cửa, run rẩy chống đỡ cả
.
Đèn hoa rực rỡ, ngọc châu tỏa sáng, khách khứa ai nấy đều hân hoan.
Đôi lứa trời sinh, tiệc mừng rượu quý, tràn đầy ý vui.
Ngón tay co quắp đến bật máu, mép song sắt rỉ sét loang lổ, cứa
lòng bàn tay mà
thấy đau.
“Kéo ả
ngoài, cho ả
rõ lễ thành
của Điện hạ.”
“… Ta
.” Đôi môi khô cạn yếu ớt của
khó nhọc thều thào
một câu.
hai tên thị vệ chẳng buồn
, thô bạo túm lấy cánh tay, lôi
ngoài.
Cơn đau xé nát gân thịt khiến
đến cả tiếng rên cũng
phát
nổi.
Ta nheo mắt, lờ mờ
thấy một bóng dáng mặc lễ phục đỏ chói, cài trâm châu phượng lưu ly. Nàng khẽ ngẩng cằm, vẻ cao quý kiêu sa, để lộ ánh mắt khinh miệt.
“Con đàn bà hạ tiện, ngươi vọng tưởng chiếm lấy ngôi vị
, bản cung tuyệt đối
để ngươi
lên.”
“Nương nương…
chuẩn
xong
.” Cung nữ vội vã đến, ghé sát tai nàng thì thầm.
Ý
quỷ quyệt thoáng vụt qua nơi khóe mắt, đôi môi đỏ khẽ nhả mấy chữ:
“Nào, mời Mặc phu nhân ‘lên kiệu’.”
Tiếng trống chiêng vang dội, tân lang tuấn mạo như ngọc, tà áo đỏ tung bay, khí thế hào hùng, cưỡi
lưng ngựa đỏ sậm, theo
là hoa kiệu rước tân nương
khỏi nhà
đẻ.
“Bẩm Điện hạ, phía
một nhà họ Mặc đang cử hành minh hôn. Để tránh xui xẻo
ô uế hỷ sự của Điện hạ, tiểu nhân
xin ngài cho đổi hướng đoàn rước, ngài thấy thế nào?”
Tân lang khẽ nhíu mày, trông thấy phía
đường, giấy tiền vàng bạc trắng vàng bay lả tả khắp trời, thậm chí một vài tờ
bay đến
đầu ngựa.
Bờ môi mỏng mím
thành một đường thẳng đầy bất mãn.
Người quỳ
đất run rẩy như sàng sẩy thóc,
lau mồ hôi
thầm nghĩ việc
đúng là tổn thọ. Cuối cùng,
thấy giọng
cao vang lên một chữ:
“Đổi.”
Tân lang xoay đầu ngựa, trong tim bỗng nhói lên, như
một sự cảm ứng mà ngoái
.
Chiếc quan tài trang sức hoa lệ
đang chậm rãi lộ
, tiếp tục tiến lên phía
.
Hắn mặt
gợn sóng,
ngựa về hướng ngược
,
xa dần.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)