Nhiều năm sau .
Ta và hắn , tóc đã bạc trắng, nằm trên ghế mây phơi nắng.
Đứa chắt gái mới bảy tuổi không biết từ đâu lôi ra tờ hòa ly thư mà ta đã quên từ lâu, đôi mắt tròn xoe tò mò hỏi: "Bà ơi, đây là gì vậy ạ?"
Ta nheo mắt nhìn kỹ, rồi cười đưa cho Cố Hàn Quân ngồi bên cạnh.
"Chúng ta già đến vậy rồi mà nàng còn giữ à ?" Hắn lắc đầu vẻ không hiểu, nhưng đôi mắt vẫn đầy ắp ý cười .
"Đương nhiên
rồi
, đây chính là bằng chứng tình yêu của
chàng
dành cho
ta
.
Tương lai nó
phải
được
chôn cùng với
ta
."
"Ôi, được rồi , được rồi ! Tùy nàng, cả đời này ta chưa bao giờ thắng nổi nàng."
"Chỉ cả đời này thôi sao ? Còn kiếp sau thì sao ?"
"Kiếp sau cũng tùy nàng."
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
(HOÀN)
Chaporia
Bình Luận (0)