
Giới Thiệu
(Văn án)
Ta
đường tỷ
gả cho thế tử của Hầu phủ,
mù cả hai mắt.
Đêm thành hôn, Ôn Quân
dải lụa đỏ che mắt,
ngay ngắn bên cạnh
, nét mặt bình thản, nhẹ nhàng
:
"Ta vốn
ý định thành
, nhưng lệnh cha
thể
trái. Về
hòa ly
, Lục tam cô nương
thể tự quyết định."
Người
mặt với đôi mắt
che khuất bởi dải lụa đỏ, dung mạo như ngọc, từng là vị công tử ôn nhu, tài hoa nhất kinh thành. Ta giơ ngón tay khẽ chạm
mắt
,
nhịn
mà thì thầm:
"Sẽ
cả thôi."
Chàng
nghiêng đầu, ngạc nhiên hỏi:
"Cái gì?"
Ta vội thu tay
,
nhẹ:
"Không
gì. Thật
…
vốn cũng
lấy chồng, nhưng
thành
thì cứ sống tạm bợ
. Hòa ly, để
hãy bàn,
?"
Hai nhà Ôn – Lục đều trọng thể diện, tuyệt đối
thể
thành
bàn đến hòa ly. Chàng đương nhiên chỉ
thể đồng ý sống tạm bợ với
.
sự "tạm bợ"
kéo dài suốt một năm.
Trong một năm
, vì
,
khỏi phủ, vì
mà
thơ đoạt giải. Ta
thư, đồng hành cùng
dự tiệc.
Chúng
tôn trọng lẫn
, đồng lòng như một, trở thành tấm gương tiêu biểu của kinh thành, cho đến khi đường tỷ
trở về kinh.
Ta suy nghĩ suốt cả một đêm, cuối cùng vẫn đặt tờ hòa ly lên bàn của
.
Lúc
, mắt Ôn Quân
khôi phục ánh sáng, nắm chặt tay áo
, nghiến răng nghiến lợi:
"Lục Niệm Từ! Nàng
ăn xong
bỏ chạy
?"
Ta: "???"
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)