
Giới Thiệu
Văn án
Người
thanh xuân
nhất là khi
gặp đúng
… ở một nơi chẳng ai
đến.
gặp em bên bờ hồ vắng, nơi chỉ
tiếng gió và mùi thông non. Em
vẽ trong im lặng, còn
thì
cạnh em –
đầu tiên mà
cần
gì cũng thấy lòng
yên ả.
Em
thích điện thoại,
mạng xã hội, chẳng chụp ảnh bao giờ. Em chỉ
thư tay, vẽ những điều nhỏ nhặt, và
dịu mỗi
: “Em thật khác với tất cả.”
Mọi thứ giữa chúng
nhẹ nhàng. Không lời hứa hẹn. Không cần ồn ào.
Mỗi chiều, em luôn chờ
ở đó – cùng với tách
nguội và cuốn sổ ký họa còn dang dở. Em bảo: “Đừng trễ quá nhé. Em sợ trời lạnh.”
Và thế là
cứ đến. Ngày
qua ngày khác. Vì em vẫn luôn ở đây, chờ
.
---
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)