Đại Gian Thần

Đại Gian Thần

Tác giả: Zhihu

Ngôn TìnhCổ ĐạiTrả ThùGia ĐìnhChữa LànhCưới Trước Yêu SauNgọtDưỡng Thê
Bạn chưa đánh giá
20Chương
2Lượt đọc
0/5Đánh giá
Đang raTrạng thái

Giới Thiệu

Thôi

,

sẽ gả."

Thần sắc nam nhân thả lỏng, hướng về phía nữ nhân bên cạnh

: "Mạn Mạn, đừng

nữa, Ngọc Liễu

nàng

sẽ gả

cho

."

Hắn thậm chí còn

thèm

một cái.

Ta bỗng nhiên

.

Nam nhân

tên là Thẩm Đồng Văn, là chủ nhân của

, Kính An vương đương triều. Ta là ám vệ của

,

chút đặc biệt, là loại

sẽ

quan hệ với

.

Thiếu nữ áo đỏ nước mắt giàn giụa bên cạnh

Thẩm Mạn Mạn.

Ban đầu Nam Châu

lũ lụt, phụ mẫu

vì hai bát cháo gạo mà bán

Kính An vương phủ. Khi

quỳ trong sân, Thẩm Đồng Văn năm đó còn trẻ

vặn

qua hành lang dài, dừng

mặt

.

Hắn khẽ nâng cằm, hướng về phía vị quản gia đang cung kính khom lưng bên cạnh

: "Nha đầu

,

."

Khi đó Thẩm Đồng Văn mới mười bốn tuổi, là độ tuổi các công tử thế gia bắt đầu

rung động.

Ta mặt vàng vóc gầy,

cũng dơ dáy bẩn thỉu. Hắn

thể xuyên qua mái tóc rối bời của

, phát hiện

một gương mặt với

là Thẩm Mạn Mạn tương tự đến ba phần.

Ánh mắt quả thực sắc bén.

Hoặc là

yêu đến tận xương tủy

.

Thẩm Đồng Văn đối xử với

,

,

hẳn. Cái

dạy

võ nghệ, cho

ăn mặc, nuôi

càng lúc càng giống với Thẩm Mạn Mạn

nuông chiều từ bé.

Cái

xem

như một lưỡi dao

thể thấy ánh mặt trời, khiến tay

nhuốm vô

máu tươi,

thường xuyên

trong trướng của

ban đêm, cùng

hoan ái

bao nhiêu

.

Mỗi khi ngủ đến nửa đêm,

thô bạo trêu chọc mà tỉnh giấc,

liền

, Thẩm Mạn Mạn

giận dỗi với

.

Thẩm Mạn Mạn và

quan hệ huyết thống, nhưng

danh nghĩa

.

Hắn yêu Thẩm Mạn Mạn đến mức

thể tả, một lời nặng cũng

nỡ

với nàng. Ngược

giường

sức với

, bóp cằm

khinh miệt

: "Nếu

ngươi

vài phần giống với Mạn Mạn, cái mạng tiện

của ngươi sớm

còn."

Ta im lặng.

Ánh mắt

đột nhiên trở nên dịu dàng, nhẹ giọng

: "Ngọc Liễu, ngươi hãy an phận thủ thường, đừng vọng tưởng những thứ

nên

. Ta sẽ đối xử

với ngươi."

Ta thấy

ít nhiều cũng

chút vấn đề trong đầu. Sau

, mối quan hệ giữa

và hai

hình thành một vòng lặp kỳ quái mà

định.

Thẩm Mạn Mạn giận dỗi Thẩm Đồng Văn, Thẩm Đồng Văn liền tìm đến

giày vò.

Thẩm Mạn Mạn

chịu

, chạy đến mỉa mai

. Ta cãi

, nàng

liền

mách Thẩm Đồng Văn.

Thẩm Đồng Văn trách mắng, trừng phạt

,

về dỗ dành

. Vất vả lắm mới dỗ

, chẳng

mấy ngày

giận.

Cứ thế lặp

lặp

, mãi mãi

hồi kết.

Cái

nó,

nữa,

thoát

khỏi cái vòng luẩn quẩn

.

lúc

, Hoàng thượng hạ chỉ, ban hôn cho Thẩm Mạn Mạn và đương triều thừa tướng Nghiêm Huyền Đình.

Nghe

Nghiêm Huyền Đình

bệnh nan y, sống

quá ba mươi tuổi,

còn tâm ngoan thủ độc, giới tính cũng

chút vấn đề.

, Thẩm Mạn Mạn

lóc ầm ĩ,

gả cho

.

"Không

,

đồng ý mà."

Tóm

,

cứ thế

Thẩm Mạn Mạn mặc giá y,

trong kiệu hoa.

Thẩm Mạn Mạn lập tức nín

, nàng

, ánh mắt lạnh lùng,

chút hả hê.

"Ngọc Liễu." Nàng

lau khô nước mắt, tiến đến, nhét một chiếc vòng ngọc

tay

, khẽ

: "Ngươi cứ

cho

, đây chính là

mệnh của ngươi. Ca ca

sẽ thuộc về

."

Nói xong, nàng

nâng cao giọng dịu dàng

: "Cảm ơn ngươi, Ngọc Liễu... Ân tình lớn

của ngươi,

sẽ mãi mãi khắc ghi trong lòng."

Ta nghĩ, hai

quả nhiên

hổ là

. Tâm trí đều cùng một kiểu, đều

bình thường cho lắm.

Ta đội lên phượng quan nặng trĩu,

che khăn voan đỏ,

trong kiệu. Một đường lắc lư, cuối cùng cũng tiến

phủ thừa tướng.

Thật

trong lòng

vẫn khá vui.

Đây là

đầu tiên

mặc y phục đỏ,

ngờ

chính là giá y. Y phục

may theo

đo của Thẩm Mạn Mạn,

mặc

rộng một chút, nhưng

cả.

Trước đây, vì Thẩm Mạn Mạn thích mặc y phục đỏ, nên Thẩm Đồng Văn

cho phép

mặc. Cộng thêm

phận ám vệ,

gần như chỉ

mặc đồ đen.

Vì thừa tướng đại nhân bệnh yếu, một loạt các nghi thức bái thiên địa

kính tân khách đều

miễn, trực tiếp đưa

động phòng.

Ta

trong căn phòng ánh nến lung lay,

lâu

,

thấy cửa mở, tiếp đó tiếng bước chân dần dần đến gần, dừng

giường, một bàn tay trắng trẻo thon dài vén khăn voan của

lên.

Ta theo bản năng ngẩng mặt, đối diện với một đôi mắt đang mỉm

. Chủ nhân của đôi mắt

với

: "Ngươi

Thẩm Mạn Mạn."

Hắn thực sự

một gương mặt vô cùng tuấn tú. Lông mày đen nhạt, bên

là một đôi mắt trong veo mà tĩnh lặng, khóe môi khẽ cong, nhưng

chút huyết sắc nào.

Sắc mặt nhợt nhạt, nhưng

như

bao bọc bởi một tầng sương khói mờ ảo của Giang Nam, ngược

càng

nổi bật lên khí chất cao quý thanh nhã.

"Ta thật sự

." Ta thản nhiên gật đầu, cẳng chân đung đưa, híp mắt

về phía

: "Sao ngươi

?"

"Ta

gặp Thẩm Mạn Mạn." Hắn

: "Nàng

xinh

bằng ngươi."

Danh Sách Chương

Đang tải chương...

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...