
CÓ NHỮNG YÊU THƯƠNG, CHỈ SỐNG ĐƯỢC TRONG QUÁ KHỨ
Giới Thiệu
Hôm
cô dâu, Triều Dương xuất hiện trong bộ vest chỉnh tề.
Cậu
đó, vai thẳng, áo quần tinh tươm, thu hút ánh
của cả sảnh tiệc.
Mấy đứa bạn phù dâu của
xúm
hỏi xin
, mắt sáng như
.
Không ai tưởng tượng
,
đàn ông giờ đây phong độ, lạnh lùng
… từng là “ác mộng” của thầy cô năm xưa, một kẻ bất cần đời, lười biếng, nổi loạn.
thấy
từ xa.
Cậu bước đến, dáng vẻ vẫn chẳng
đổi gì nhiều — một chút bất cần, một chút lười nhác.
Tựa hờ
mép bàn,
nửa miệng, mở lời đúng chất “ngựa quen đường cũ”:
“Chúc mừng nhé, cuối cùng cũng cưới
mối tình đầu.”
“
mà
...
thật, chú rể trông thường quá. Hay là
chọn
?”
Rồi
cợt,
tiếp như chẳng hề để ý đến cảm xúc của
:
“À mà thôi,
bệnh tim, cưới về
ch ế t mất, phiền lắm.”
liếc
một cái:
“Chỉ là tim yếu thôi,
ch ế t
!”
Ai cũng
Triều Dương bây giờ trưởng thành, thành công, chín chắn.
chỉ riêng với
,
vẫn là
thiếu niên ngông nghênh năm nào.
Vẫn cái kiểu trêu chọc, vẫn cái giọng điệu đáng ghét khiến tim
nhói lên mỗi
thấy.
Nhiều
nghĩ, chắc là chúng
từng yêu
,
đó chia tay nên mới thành thế
.
Sự thật thì...
từng vô tình
thấy bí mật của
khi còn
học — một thứ mà
ai
.
Từ đó trở
,
cứ như cái gai bên
, luôn tìm cách trêu chọc, bắt nạt, bám riết.
Ngay cả hôm
kết hôn,
cũng
tha.
Chúng
đang
chuyện, bất ngờ Triều Dương nghiêng
gần.
Ngón tay thon dài khẽ gạt sợi tóc rối
trán
.
sững
.
Theo bản năng,
khẽ lùi một bước.
Cậu
, ánh mắt rũ xuống, sâu thẳm và buồn bã, nhưng chỉ thoáng qua như một ảo ảnh.
Rồi
thẳng dậy,
khẽ như
từng xảy
gì:
“Trên đầu
dính ruy băng.”
kịp
gì,
giở giọng cợt nhả:
“Cậu như
,
còn
hôn chắc?”
“Cậu mơ
?
còn chẳng thèm ngó tới.”
cứng, nhưng trong lòng
mềm nhũn.
là, năm
hoa khôi lớp 5 theo đuổi
suốt ba năm còn
, thì
là gì?
Cậu
lưng bỏ
.
Bữa tiệc hôm đó,
còn thấy
nữa.
ngờ, cái bóng lưng
…
là
cuối cùng
thấy Triều Dương.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)