Trong lúc mơ màng, tôi chỉ nhớ Cảnh Huy đã phóng xe rất nhanh để đưa tôi đến bệnh viện nơi cậu ấy làm việc, tự tay xử lý từng bước một cách chuyên nghiệp mà vẫn dịu dàng.
"Đừng sợ. Có tớ ở đây rồi ."
Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y cậu ấy . Lần đầu tiên, cảm giác an toàn không chỉ đến từ cái ôm, mà là từ sự tồn tại của một người … luôn đặt mình lên hàng đầu.
Mùi hương
ấy
vẫn giống hệt như hồi
đi
học — dịu nhẹ và quen thuộc.
Khi tỉnh
lại
trên
giường bệnh, bên cạnh chỉ còn Tố Di,
tôi
chợt thấy trong lòng
có
điều gì đó âm ấm, len lỏi giữa ngực.
Không phải nỗi sợ vì chuyện xảy ra . Mà là... cảm giác được ở bên một người luôn che chở mình , không cần lý do.
Cả đêm hôm ấy , tôi không ngủ lại được .
Không hiểu sao , cứ mỗi lần khép mắt, trong đầu tôi chỉ hiện ra hình ảnh Cảnh Huy — ánh mắt lo lắng, bàn tay đầy máu, và cái cách cậu ôm tôi rất khẽ, như thể sợ tôi ngã mất.
Chaporia
Bình Luận (0)