
Giới Thiệu
“Cô Hướng, cô thực sự
nộp đơn xin
dạy ở Nam Cương
? Điều kiện giảng dạy ở đó vô cùng khắc nghiệt, trong vòng trăm dặm e rằng chẳng tìm
mấy giáo viên tình nguyện
.”
Hiệu trưởng
bộ hồ sơ mà Hướng Vãn
đặt lên bàn, ánh mắt
giấu nổi sự nghi hoặc.
Dù
chỉ còn hai tháng nữa là kỳ hạn hỗ trợ giáo dục của cô tại đây sẽ kết thúc một cách trọn vẹn. Vậy mà ngay lúc
, cô
đột ngột nộp đơn xin đến một vùng xa xôi hơn, hẻo lánh hơn để tiếp tục công tác dạy học.
Hướng Vãn khẽ mỉm
, giọng điệu ôn hòa nhưng ánh mắt
kiên định đến lạ thường:
“Vâng, thưa thầy. Em
nộp đơn xin gia hạn thêm hai năm nữa. Em
đến Nam Cương.”
Nhìn thấy quyết tâm của cô, hiệu trưởng cũng
thêm lời giữ
, chỉ trầm ngâm
đặt con dấu đỏ chói lên đơn xin chuyển công tác:
“Đợi tổ chức phê duyệt,
mười ngày nữa cô
thể lên đường.”
Ông dừng
một chút như chợt nhớ
điều gì đó liền hỏi:
“
chuyện
cô
bàn bạc với thầy Giang
? Thầy
luôn xem cô như báu vật,
thể nỡ để cô đến nơi xa xôi như
?”
Bàn tay Hướng Vãn khẽ siết
.
Toàn trường ai cũng
Giang Dã là một
chồng mẫu mực, yêu thương cô đến tận xương tủy, nâng niu cô như bảo vật.
Thế nhưng,
đàn ông yêu cô sâu đậm
phản bội cô để ở bên một
phụ nữ khác.
Hướng Vãn
thể nào hiểu
.
Liệu trái tim một
thể thực sự chia thành hai nửa để yêu hai
cùng một lúc
?
Cô khẽ lắc đầu, giọng điệu bình thản nhưng dứt khoát:
“Không cần
với
nữa. Dù
kỳ hạn tình nguyện của
cũng sắp kết thúc
.”
Hiệu trưởng thoáng
cô thật lâu, tựa hồ
hỏi thêm điều gì nhưng cuối cùng vẫn im lặng.
Vừa bước
khỏi văn phòng, điện thoại của Hướng Vãn liền rung lên, một tin nhắn từ Hoàng Thi Kỳ với một bức ảnh đính kèm.
Ngón tay cô chần chừ giây lát,
chạm
màn hình...
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)