
Giới Thiệu
Khi chiếc máy bay lao xuống.
Tất cả
đều bật
, gửi
tin nhắn cuối cùng cho
yêu thương nhất.
Còn
thì… mở khung chat với kẻ thù
đội trời chung, hăng hái dốc lòng xả một tràng:
“Cái đầu
mọc hai cái lỗ
? Mù đến độ
nhận
thích
chắc?”
“Hôm
giả vờ say để
cơ hội,
mà
lên—đáng đời! Giờ
hối cũng muộn
.”
“Cuộc đời
tới đây là hết—tạm biệt nhé!”
Cơ thể đang lao thẳng xuống với tốc độ kinh hoàng.
Thiếu oxy khiến ý thức mờ dần, sức lực cũng như
hút sạch khỏi
thể.
.
.
.
Một cú chấn động mạnh khiến chiếc điện thoại tuột khỏi tay,
theo bản năng vươn tay
bắt lấy
nắm
thứ gì đó… mềm mềm, nóng ấm.
Kỳ lạ thật… Trên máy bay
thứ gì
xúc cảm như thế
?
Trong khoang hành khách im phăng phắc, một giọng
vang lên, đột ngột như thể xé toạc bầu
khí tĩnh lặng.
“Này, cô định nắm tới bao giờ?”
…Sao còn
chuyện
?
Mọi
rõ ràng đều
hôn mê cơ mà?
“Điếc
? Ồ… Hay là
buông?”
Lại nữa.
Lần
, âm thanh đến gần hơn, rõ ràng hơn.
Và... vô cùng quen thuộc.
Bộ não trì trệ của
cuối cùng cũng nhận
—là giọng của
.
Chính cái
mà
trút hết ruột gan trong khung chat.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)