Nhạc điệu du dương, nhịp tim anh trầm ổn và mạnh mẽ.
Tôi tựa vào lòng anh , cảm nhận được sự dịu dàng và mạnh mẽ đã trưởng thành này , thứ chỉ thuộc về riêng tôi .
“Cố Dữ.”
“Ừm?”
“Về nhà thôi.”
Anh cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên môi tôi : “Được, về nhà.”
Tiệc cuối năm vẫn còn huyên náo,
vậy
mà chúng
tôi
lại
rời
đi
trước
, mười ngón tay đan chặt
đi
về phía bãi đỗ xe.
Ánh đèn neon của thành phố loang ra thành những vầng sáng rực rỡ trong màn mưa đêm.
Tôi biết , chàng cún con của tôi từ lâu đã trưởng thành, trở thành chú ch.ó trung thành có thể cùng tôi kề vai trong giông bão.
Còn câu chuyện của chúng tôi , vẫn còn một tương lai rất , rất dài.
【Kết thúc】
Chaporia
Bình Luận (0)