20px

Tôi ba chân bốn cẳng chạy như bay xuống phòng y tế , không dám chậm trễ một giây nào .

Lục Trạch nói được làm được , không chừng sẽ trực tiếp ôm tôi đến phòng y tế 

Dường như lúc chạy qua người anh , tôi lại thấy anh hình như có hơi thất vọng thì phải .

Tôi cũng không nghĩ nhiều , chỉ muốn nhanh chóng thoát thân .

Lục Trạch bước vài bước đã đuổi kịp tôi .

Anh kéo lấy cổ áo tôi , xách tôi như gà con đến phòng y tế .

" Cục cưng chạy nhanh thế làm gì ? Anh cũng đâu có ăn thịt em " 

Tôi vừa sợ bị người khác phát hiện vừa ngại ngùng nói nhỏ với anh  

" Lục Trạch , anh đừng lôi em . Mọi người đang nhìn kìa " 

Lục Trạch cà lơ phất phơ đáp lại lời tôi : " Không cần lo lắng , đối tượng là anh thì có gan trời cũng không dám mở miệng " 

" Không phải " Tôi phồng má trợn mắt nhìn anh  

Lục Trạch nhíu mày , cũng không thả tôi xuống 

" Vậy lời này của em là có ý gì ? "

Tôi hơi ngây người , sao hôm nay Lục Trạch  lại để tâm đến vấn đề này nhỉ ? 

Trông anh cũng không vui vẻ cho lắm .

Hình như tôi cũng đâu có làm gì chọc giận đến anh ấy  

" Anh sao thế ? " 

" Không sao . Nhanh đến phòng y tế đi "

Lục Trạch thả tôi xuống đất , hai người một trước một sau đi vào trong phòng y tế 

Tôi ngồi xuống ghế , báo cáo tình trạng với cô giáo .

Lục Trạch yên lặng đứng bên cạnh nhìn tôi  

Sau khi uống thuốc hạ sốt thì Lục Trạch đề nghị tôi ngồi lại phòng y tế nghỉ .

Nhưng thấy anh hình như không vui nên tôi liền chạy theo phía sau anh cùng về lớp .

Trên đường về anh không chú ý lắm , hình như hơi thất thần 

" Lục Trạch , anh sao thế ? " Tôi bám vào tay anh  

Lục Trạch hoàn hồn , đưa động tác như muốn kéo cổ áo tôi  .

cunn126

Tôi theo phản xạ lùi xa một chút , tay giữ chặt cổ áo , chu môi nói với anh  

" Anh đừng kéo em . Không thở được " 

Lục Trạch ngưng một chút , sau đó phì cười .

Nụ cười như ánh nắng xuyên vào trái tim tôi .

" Đồ ngốc " 

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...