3.
Tôi hỏi hệ thống: "Hệ thống, chỉ số hắc hóa của Thẩm Vọng lên đến bao nhiêu rồi ?"
Hệ thống đáp: "26%."
Cái gì cơ?
Tôi đã hành hạ Thẩm Vọng gần bốn tháng trời ròng rã, ngay cả các dòng bình luận (kiểu như bình luận trong phim/truyện trực tuyến) cũng nghĩ hắn muốn gi/ết tôi , vậy mà chỉ số hắc hóa của hắn mới có 26% ư?
Cứ đà này , không đợi được Thẩm Vọng hắc hóa, tôi sẽ ngỏm củ tỏi trước mất.
Tôi rũ mắt đánh giá Thẩm Vọng.
Một lúc sau .
editor: bemeobosua
Tôi gọi hắn : "Cởi áo ra ."
Thẩm Vọng đứng dậy: "Để tôi đi tắm trước đã ."
Tôi thiếu kiên nhẫn lặp lại : " Tôi bảo anh , cởi áo ra ."
Thẩm Vọng nhìn tôi .
Theo tiếng "tách" của khóa thắt lưng.
Bờ vai rộng, vòng eo thon gọn.
Một cơ thể thật đẹp .
Nếu không có đủ loại vết cắn, vết cào trên đó thì còn mãn nhãn hơn nữa.
Thẩm Vọng tr/ần tru/ồng, im lặng kéo ngăn kéo.
Bên trong chứa đủ loại đồ chơi tra tấn nhỏ.
Tôi bước chân trần trên sàn nhà, đi đến trước mặt hắn .
Thẩm Vọng chăm chú nhìn tôi , đôi môi mỏng mím chặt.
Tôi lướt mắt qua thứ hắn đang cầm trên tay, rồi cúi người xuống.
Trong sự ngỡ ngàng của
hắn
,
tôi
lấy hộp thuốc ở ngăn kéo phía
dưới
ra
.
"Ngồi xuống, thoa thuốc."
Dòng bình luận nổ tung chảo:
【Không phải Khương Vãn chỉ thích để lại dấu ấn trên người nam chính nên không cho phép nam chính thoa thuốc sao ? Tôi có bỏ sót tình tiết nào à ?】
【Má ơi? Nữ phụ ơi, chị lại định giở trò gì nữa đây!】
Hiển nhiên, Thẩm Vọng cũng nghĩ như vậy .
"Cô muốn làm gì cứ nói thẳng."
Thẩm Vọng không có biểu cảm gì.
Tôi không nói gì, nặn thuốc mỡ ra đầu ngón tay, thoa lên n.g.ự.c hắn , rồi nhẹ nhàng thổi phù phù.
Có lẽ thuốc mỡ hơi lạnh, cơ thể Thẩm Vọng đột nhiên căng cứng lại .
Tôi nhíu mày nhìn hắn , căn phòng lạnh lẽo thế này mà sao cơ thể hắn lại nóng vậy .
Lại bị tôi h/ành h/ạ đến phát sốt rồi ư?
Tôi đưa tay lên chạm vào trán Thẩm Vọng, nhưng hắn né tránh.
"Cô từng nói , tôi chỉ là món đồ chơi cô mua về."
Giọng Thẩm Vọng hơi khàn: "Không cần thiết phải vừa cho một món đồ chơi ăn tát, vừa cho kẹo đâu ."
"Ừm, đúng vậy ."
" Nhưng hình như tôi lại thích món đồ chơi này rồi ."
Đồng tử Thẩm Vọng đột nhiên co rút lại .
Tôi nhìn chằm chằm vào hắn , bị nỗi phiền muộn giày vò:
"Thẩm Vọng, anh dạy tôi đi , phải làm sao bây giờ?"
Chaporia
Bình Luận (0)