"Tần Ngữ, em có đồng ý gả cho anh không ?"

 

Giang Dũ lấy hộp nhẫn từ trong túi ra , mở nó trước mặt tôi .

 

Sao tôi lại không đồng ý chứ, tôi đã chờ ngày này biết bao lâu rồi !

 

Không đợi Giang Dũ lấy nhẫn ra , tôi đã tự mình đeo vào luôn.

 

"Đồng ý, không được đổi ý đâu đấy. Ngày mai ở Cục Dân chính, không gặp không về!"

 

Giang Dũ nhất thời có chút ngẩn ngơ, đột nhiên phản ứng lại rồi ôm chầm lấy tôi , bật khóc .

 

"Em không phải đã đồng ý rồi sao ? Còn khóc cái gì nữa?"

 

Giọng Giang Dũ nghèn nghẹn.

 

"Anh cảm thấy em ở bên anh là đã làm em phải chịu thiệt thòi rồi ."

 

Tôi vuốt lại mái tóc ngắn của anh .

 

"Không thiệt thòi chút nào, mỗi người đều có thái độ sống của riêng mình , chuyện con cái không sao cả, chỉ cần chúng ta yêu nhau là đủ rồi ."

 

Tiểu Lư lúc này cũng sáp lại gần.

 

" Đúng vậy , Giang tổng không cần lo lắng.

Sau này con của tôi và Chu Kỳ cũng chính là con của hai người ."

 

"Nếu nó không hiếu thuận với hai người , tôi sẽ đ.á.n.h nó!"

 

Hứa Yến Chân cũng đi tới.

 

" Đúng vậy , đây không phải vẫn còn Doanh Doanh sao ?"

 

Tối hôm sau , mãi cho đến nửa đêm mà Giang Dũ vẫn không ngủ, cứ mân mê giấy chứng nhận kết hôn.

 

"Đừng nhìn nữa, anh đã xem tám trăm lần rồi đấy!"

 

"Đẹp."

 

Đẹp cũng không thể ăn thay cơm được , tôi đi tới, ngồi lên đùi anh , quăng giấy chứng nhận kết hôn lên bàn trà .

 

"Đã kết hôn rồi , có thể gọi một tiếng ' anh ' được chưa ?"

 

"Không gọi."

 

"Gọi một tiếng!"

 

"Không gọi!"

 

"Anh!"

 

Tôi hất tay một cái, tức giận quay người định bỏ đi .

 

Giang Dũ liền kéo tôi trở lại , một tay ôm lấy eo tôi , một tay giữ lấy gáy tôi , bốn mắt nhìn nhau .

 

"Em là vợ của anh ."

 

(Toàn văn hoàn )

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...