Chỗ cắm trại của chúng tôi ở trên núi , cần phải đi men theo khá nhiều bậc thang mới đến nơi . Nhìn thấy ngọi núi cao chót vót , tôi thấy hào hứng vô cùng , nhanh chân nhanh tay chạy lên trước . Trần Nam Hiên tuy nói không quan tâm nhưng lúc xuống xe vẫn kéo tôi lại bắt mặc thêm áo bông và đeo găng tay .
Hứ , cún con ngạo kiều*
*Ngạo kiều : Là người ngoài mặt tỏ vẻ lạnh lùng, cường ngạnh nhưng bên trong là tuýp người ôn nhu, có phần ngại ngùng, xấu hổ . Có thể hiểu đơn giản là "ngoài lạnh trong nóng".
" Bạn học, đi từ từ thôi " Hướng dẫn viên nhắc nhở tôi
" Vâng , cháu biết rồi ạ " Tôi chỉ quay lại nhìn ông ấy rồi lại tiếp tục leo bậc thang
Trần Nam Hiên đi ngay sau lưng tôi , trông anh cứ lo lắng như sợ tôi ngã vậy . Nhưng mà khi tôi nói chuyện anh lại không tiếp lời mà nhắc nhở tôi nhìn đường .
" A Hiên , còn bao lâu nữa thì đến nhỉ ? "
" Chú ý đường đi "
" A Hiên , tối nay chúng ta ăn gì ? "
" Đừng nói chuyện "
" A Hiên , nóng "
" Lạnh "
Quả thật , càng lên cao , nhiệt độ càng thấp . Tuyết rơi làm cho đường có chút trơn trượt . Đang đi thì đằng sau nghe tiếng kêu của một bạn học nữ sau đó là tiếng nói của một bạn học nam .
" Lâm Nhu bị trượt ngã rồi , mọi người đợi chút "
Lâm Nhu bị ngã ngồi xuống bậc thang , nước mắt lưng tròng . Cô ta thấy Trần Nam Hiên quay lại thì làm ra vẻ đau đớn , yếu ớt nói :
" Xin lỗi mọi người , tớ làm lỡ việc của mọi người rồi . Nhưng mà chân tớ trật rồi , phải làm sao đây ?"
Các bạn học trong lớp sùng bái Lâm Nhu lập tức hiểu ý , vội vàng phụ họa
" Đúng rồi đó , bây giờ phải làm sao đây ? "
" Hay là bạn học Trần dìu cậu ấy đi có được không ? "
Tôi
nhìn
dáng vẻ bạch liên hoa mềm yếu của cô
ta
, trong lòng
không
nhịn
được
mà chửi đến 800
lần
rồi
. Mọe nó , trật chân thì liên quan gì đến bạn trai bà đây . Dám đụng tay
vào
bạn trai bà , xem bà
có
móc mắt mày
ra
không
. Đang
muốn
bước xuống
nói
lí với cô
ta
,
tôi
đột nhiên bước hụt một cái , cả
người
lao về phía
trước
. Lúc tưởng mặt
mình
sắp " va chạm " với bậc thang thì một vòng tay kéo
tôi
lại
, kéo thẳng
vào
một lồng n.g.ự.c ấm áp .
Tôi
chậm rãi mở mắt
ra
, trong đầu nảy
ra
một ý tưởng .
Cố gắng nặn
ra
một ít nước mắt ,
tôi
nhìn
Trần Nam Hiên với vẻ mặt đáng thương .
" Đau "
" Chân sao rồi ? " Anh lo lắng nhìn tôi
cunn126
" Bị trật rồi , cần có người dìu lên trên " Tôi ôm thắt lưng anh
Trần Nam Hiên nhìn tôi với ánh mắt dò xét , tôi chột dạ trốn tránh ánh mắt của anh . Nhưng cuối cùng anh chỉ im lặng cõng tôi trên vai đi hết đoạn đường còn lại . Lúc sắp đến nơi , tôi nằm trên vai nói nhỏ vào tai anh
" A Hiên "
" Sao thế ? Vẫn đau chân à ? "
" Em giả vờ đấy " Tôi chột dạ nói
" Ừ , anh biết "
"...."
Lên đến điểm cắm trại , đã 11 giờ trưa . Trần Nam Hiên mở lều gấp gọn ra , dìu tôi vào trong lều ngồi . Dù chạy nhảy cả buổi sáng nhưng tôi không thấy mệt , chỉ muốn chạy ra ngoài nhưng bị anh ấn vào trong lều , đặt túi giữ ấm vào tay tôi . Lâm Nhu lúc này cũng đã được dìu vào trong một chiếc lều khác , mặt mày cô ta khó chịu , nhăn nhó nhìn về phía tôi . Nhân lúc mọi người đi kiếm thêm củi và làm việc , cô ta đến chỗ tôi ngồi .
" Sao nào , cậu đến tìm tôi tính sổ vì không cho cậu cơ hội tiếp cận anh Nam Hiên của cậu à ?" Tôi cười
" Cậu cố ý đúng không ? "
" Đúng đấy . Thì sao nào ?" Tôi vân vê túi sưởi trong tay , không nhìn cô ta
" Cậu là gì của anh ấy ? " Lâm Nhu ngồi xuống đối diện tôi
" Không phải ... tôi cần phải nói với cậu à "
Ánh mắt Lâm Nhu giống như muốn xé xác tôi ra rồi . Nhưng cô ta nhanh chóng khôi phục vẻ đắc ý , nhìn tôi cười khẩy :
" Cậu định theo đuổi anh Nam Hiên mà không biết anh ấy có một thanh mai trúc mã à ? Tôi cùng cậu hợp tác , diệt trừ cô ta rồi thi đấu công bằng . Thế nào ?"
Khoan đã khoan đã , Lâm Nhu muốn tôi , kết hợp với cô ta để diệt trừ ... tôi ???
" Nếu như tôi nói .... thanh mai đó là tôi thì sao ? " Tôi ái ngại nói
" Cậu bị ảo tưởng à ? Kiểu như cậu có bao nhiêu tiền mà muốn làm thanh mai trúc mã với Trần Nam Hiên cơ chứ ? " Cô ta cười lớn " Về nhà tiếp tục ngủ mơ đi "
" Tin hay không tùy cậu "
Tôi đứng dậy bỏ lại Lâm Nhu với khuôn mặt ngu ngơ ngồi một mình ở trại
Chaporia
Bình Luận (0)