Anh vẫn còn chút lý trí, tay vẫn không buông ra : "Anh đã nói gì?"
Tôi nghiêng đầu thuận miệng bịa đặt: "Anh nói , em có thể sờ cơ bụng của anh bất cứ lúc nào. Còn nói , em muốn làm gì với anh cũng được ."
Chu Cảnh Hoành bị tôi dụ dỗ đến ngẩn người : "Thật... thật sao ?"
Tôi tự tin gật đầu: "Thật!"
Thấy anh do dự, tôi lại tiếp tục: "Không phải anh muốn em tha thứ sao ?"
Lực trên tay anh cuối cùng dần dần yếu đi , nghiến răng nhắm mắt, ngả người ra sau : "Vậy... vậy em có thể đừng quá..."
"Dĩ nhiên rồi !"
Tôi đồng ý rất sảng khoái, động tác trên tay không hề dừng lại , dứt khoát vén áo anh lên.
Đường nét cơ bắp của Chu Cảnh Hoành thực sự rất đẹp , không quá to đến mức thô kệch, cũng không quá gầy đến mức yếu ớt, là kiểu vừa phải .
Tôi đưa tay vuốt ve từ n.g.ự.c anh xuống, cảm nhận đường nét săn chắc lồi lõm dưới bàn tay.
Thật là.
.. quá
đã
!
Ngay cả khi yêu nhau , Chu Cảnh Hoành cũng chưa từng ngoan ngoãn để tôi muốn làm gì thì làm như thế này .
Sờ một vòng không chút kiêng dè, đột nhiên nghe thấy giọng Chu Cảnh Hoành khàn đặc: "Nhạc Nghi... anh hơi ..."
Tôi chưa kịp phản ứng: "Hửm? Sao vậy ?"
Cơ thể anh hơi run rẩy.
Cuối cùng không nhịn được ngồi thẳng dậy, lại nắm lấy tay tôi , mặt ửng đỏ khác thường: "Nhạc Nghi, để lần sau ... sờ tiếp nhé."
Tôi nhìn khóe môi mím chặt của anh , đột nhiên nhận ra điều gì đó.
Tai tôi đỏ bừng, nhưng vẫn không nhịn được muốn trêu chọc Chu Cảnh Hoành còn đang ngượng ngùng hơn cả tôi : "Anh à , anh dễ thương quá."
Chu Cảnh Hoành lặng lẽ cúi đầu.
Từ đằng xa vọng lại tiếng gọi.
"Thầy Chu! Cô Tưởng! Hai người có ở đó không …"
Tôi lập tức hào hứng đáp lại : "Có! Chúng tôi ở dưới hố này …"
Chaporia
Bình Luận (0)