
Giới Thiệu
Phụ
tiến cung
tỷ tỷ, thế là
thu dọn đồ đạc bỏ trốn ngay trong đêm.
Khởi hành từ kinh thành,
đánh xe ngựa một mạch
thẳng hướng đến Giang Nam. Giữa đông chuyển xuân, dọc đường
chỉ thấy tuyết mỏng phủ rừng cây. Đến khi tới Giang Nam thì nhân gian
là cảnh xuân về chim hót, trăm hoa đua nở. Cảnh sắc say lòng
,
du sơn ngoạn thủy, say sưa
ngừng.
Lúc
, hai mắt
sáng rực
xổm
quầy bán chân giò hun khói chờ đồ chín, phía
bỗng truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn. Một bàn tay vặn tai
kéo mạnh lên
,
bất đắc dĩ
nhe răng nhếch miệng
dậy.
Phụ
bước
từ đám gia đinh,
mặt mang theo nụ
chế giễu: "Ân Sở Sở, chỉ cần ngươi bằng lòng
tỷ tỷ
cung thì chuyện tự ý bỏ trốn
thể
truy cứu."
Hoàng thượng
Ân gia đưa một nữ nhi
cung. Theo lệ,
chọn lẽ
là tỷ tỷ, nhưng tỷ tỷ từ nhỏ
ốm yếu, phụ
và di nương
nỡ để tỷ
đến nơi ăn thịt
nhả xương đó, bèn nhắm
. Mẫu
vì khó sinh mà qua đời,
ở Ân phủ chẳng qua chỉ là một nhị tiểu thư
ai nương tựa, mặc cho bọn họ bài bố.
Thân thể của tỷ tỷ là thịt, chẳng lẽ của
thì
? Ta cúi đầu, trong lòng bàn tay nắm chặt cây trâm bạc mới mua ở chợ đêm hôm qua: "Nếu
thì
?"
Ông
, nếp nhăn
mặt nhăn nhúm thành một hình thù đáng sợ: "Ngươi
thể trốn
? Trừ phi ngươi chết, nếu
cho dù
đào ba thước đất
cũng sẽ tìm
ngươi."
Ta lộ
vẻ mặt chợt hiểu
, cung kính khom
, nhẹ giọng
: "Đa tạ phụ
thành
."
Dưới ánh mắt kinh ngạc của ông
,
dùng trâm bạc tự vẫn.
Gió đầu xuân luồn
khe hở nơi vạt áo, lạnh lẽo đến lạ. Ta
đất
thế gian bằng đôi mắt tiếc nuối: Đáng tiếc cho bát chân giò hun khói thơm phức
, nếu như nó chín sớm hơn một chút,
thể dùng nó để đâm chết chính
.
Đây là
thứ bảy
chết
, thật sự
chết đến phát chán
.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)