49 50/Chương 16: Phần 16C. 16: Phần 16
20px

Ánh trăng như dệt. 

Tôi và Tề Kiến Bạch ngồi trong xe, bầu không khí im lặng, âm thầm trôi đi . 

Vài giây sau , anh đột nhiên khẽ cười : 

"Chị không định nói với tôi  điều gì sao ?" 

Tôi khẽ thở dài: "Là tôi   không tốt , lúc đầu cậu  như vậy , tôi  cứ nghĩ đây là trò chơi ngầm hiểu ý nhau của người trưởng thành." 

" Nhưng tôi  cũng nói với cậu h rồi , chúng ta chỉ là chơi đùa..."

" Tôi   không nói đến chuyện này ." 

Anh đột nhiên ngắt lời tôi .

"Việc chị là ông chủ của đội tuyển, tại sao chị lại không nói cho tôi   biết ?" 

Tôi bình tĩnh nhìn anh : "Nói ra sẽ rất phiền phức." 

Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333

Anh dừng lại một chút, như chợt hiểu ra . 

"Hôm đó chúng ta bị chụp ảnh, lên hot search, quản lý đã đến tìm tôi , nói là muốn tổ chức họp báo, phủ nhận chuyện tình cảm. Đây là ý của chị, phải không ?" 

Tề Kiến Bạch nghiêng người về phía trước , chống tay lên thành ghế sau lưng tôi , 

"Lý Tuyết, trong mắt chị, tôi không đáng để lộ diện như vậy sao ?" 

Khoảng cách từng chút một kéo gần hơn, hơi thở quấn quýt, bầu không khí trở nên mờ ám đến cực điểm.

 

Nhưng từ trong ánh mắt anh , tôi chỉ thấy đôi mắt mình bình tĩnh đến thờ ơ. 

"Bởi vì chúng ta không phải đang yêu đương." 

"Cuộc đời của tôi   phải sống như thế nào, con đường phải đi như thế nào, đều đã được quyết định từ bốn năm trước . Tôi sẽ không vì cậu  mà phá vỡ nhịp điệu của mình . Còn tại sao không nói cho cậu   biết tôi  là ông chủ của câu lạc bộ, là vì khoảng thời gian này của chúng ta ...". Tôi cân nhắc một chút, chọn một từ không quá gay gắt.

"Duyên phận thoáng qua, sau khi kết thúc, tôi  hy vọng nó sẽ không ảnh hưởng đến công việc tiếp theo của cậu  trong đội." 

"Bởi vì đảm bảo cậu   có thể đạt được thành tích tốt cho đội, đạt được giá trị thương mại cao hơn, cũng là một phần sự nghiệp của tôi ." 

Mũi anh gần như chạm vào mũi tôi , trong hơi thở đan xen, tôi lại một lần nữa ngửi thấy mùi hương cây khuynh diệp lạnh lẽo trên người anh . 

"Vì chị đã cân nhắc chu đáo như vậy , hôm nay đột nhiên công bố, chị không sợ tôi  nhân khoảng thời gian trống thi đấu hiện tại mà trực tiếp chuyển đội sao ?" 

Tôi im lặng vài giây: "Đó cũng là quyền tự do của cậu ." 

Anh cười nhạt, đứng dậy khỏi người tôi . 

Mở cửa xe, anh rời đi không ngoảnh đầu lại .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...