10 KIẾP CHỜ NÀNG

10 KIẾP CHỜ NÀNG

Tác giả: Zhihu

Ngôn TìnhCổ ĐạiHiện ĐạiShowbizXuyên KhôngNgọt
Bạn chưa đánh giá
22Chương
3Lượt đọc
0/5Đánh giá
Đang raTrạng thái

Giới Thiệu

Năm thứ ba trong lãnh cung,

đói quá, vô tình ăn

đan dược của hoàng đế,

chìm

giấc ngủ ngàn năm.

Khi tỉnh dậy, tỳ nữ Tiểu Đào

với

rằng, bây giờ

là thế kỷ 21.

Và nàng...

lấy chồng.

1

Ta

trong quan tài,

Tiểu Đào

mặt. Ngoại trừ khuôn mặt giống hệt như xưa,

thứ khác đều

đổi, khiến

chìm trong suy nghĩ.

Ngủ một giấc đến tận ngàn năm

, chuyện

quá hoang đường!

Năm đó, vì tội danh "tư thông với nam nhân",

đày

lãnh cung và

ở đó suốt ba năm.

Trong lãnh cung, thiếu ăn thiếu mặc,

còn cách nào khác, ăn trộm đan dược của tên cẩu Hoàng đế

để lấp bụng. Kết quả là

ngã xuống và bất tỉnh.

Khi tỉnh

,

thấy

đang

trong chính ngôi mộ của

, nửa

chôn vùi

đất.

Bùn đất trong núi tỏa

mùi thơm

cơn mưa. Tiểu Đào

lóc như một con ma nữ.

"Nương nương của tiểu nhân,

cuối cùng cũng tỉnh

! Tiểu Đào sẽ tiếp tục hầu hạ

!"

Tiểu Đào kể cho

rằng, bây giờ

là thế kỷ 21, ngàn năm

khi

chìm

giấc ngủ.

Nàng tỉnh dậy

trông chừng

, chờ

tỉnh

.

Từ cảm giác kinh ngạc ban đầu,

dần chuyển sang vui mừng,

cuồng hỉ.

Ngàn năm

? Vậy tên cẩu Hoàng đế đó

chết

ư?!

Vậy chuyện

tư thông với đàn ông cũng

chôn theo

và bọn họ

!

Ta - Lý Mộ, Quý phi từng đội nón xanh cho hoàng đế, cuối cùng

tự do!

Cảm giác

giống như khi ngươi mang tiếng

khắp nơi,

truy đuổi, nhưng chỉ cần ngủ một giấc,

vết nhơ đều

xóa sạch, và ngươi

thể bắt đầu

từ đầu!

Người đàn ông

Tiểu Đào,

gì đó nhưng

thôi, cố gắng nhắc nhở: "Vợ ơi, giờ là xã hội pháp trị,

còn chủ tớ nữa

..."

Ý

là gì?

Ta

còn là Quý phi, nên Tiểu Đào cũng

ở cùng

nữa

?

Hắn đang chia rẽ tình cảm chủ tớ của chúng

.

Phu quân của Tiểu Đào trông cũng

tệ, nhưng thật là vô lễ.

Để

tỏ

yếu thế,

kiêu ngạo ngẩng cao đầu, giọng điệu bình tĩnh: "Tiểu Đào, ngươi thành hôn, bản cung chẳng

gì để tặng. Cứ chọn thứ gì trong quan tài của

mà lấy."

đày

lãnh cung lúc còn sống, nhưng nhờ

gia đình chống lưng, tên cẩu Hoàng đế đó cũng

dám phế bỏ danh hiệu Quý phi của

. Đồ tùy táng của

chắc chắn

tệ.

Mấy ngàn năm

, chắc chắn chúng còn giá trị hơn nhiều!

Tiểu Đào bỗng ngừng

, ngước đôi mắt ngấn lệ

, khuôn mặt lộ rõ vẻ hưng phấn:

"Nương nương... Tiểu Đào

dùng đồ tùy táng của

để mua ba căn biệt thự lớn

hồ bơi ngoài trời

!"

"Mua gì cơ?"

"Biệt thự!"

Chốc lát, tiếng gào của

vang vọng khắp ngọn núi: "Không còn gì

?!"

"Không còn gì..."

Tiểu Đào

đào tung ngôi mộ của

, còn đục mấy cái lỗ to

nắp quan tài.

Ta

trơ trọi trong quan tài, xung quanh chẳng còn món đồ tùy táng nào!

Tiểu Đào ôm chặt lấy

,

:

"Nương nương, Tiểu Đào chờ

suốt mười năm để đón

về. Người hãy theo Tiểu Đào về nhà

."

Phu quân của nàng cũng góp lời: "Phải đó, chị Lý, chị hãy về ở chung với chúng em

."

Nhìn thấy Tiểu Đào tận tâm tận lực như

,

nỡ trách nàng.

Tiền kiếm

sẽ

thôi.

Tiểu Đào

lấy chồng,

thể để nàng thiếu thốn

.

Ra khỏi ngọn núi,

mở to mắt ngạc nhiên.

Trước mắt là ánh đèn sáng rực rỡ, hàng ngàn ngôi nhà tựa như dải ngân hà vô tận.

Tiểu Đào

tươi rói: "Nương nương, chào mừng

đến với thế kỷ 21!"

2

Tên cẩu Hoàng đế Cố Bình

chết từ lâu.

Không

nhà họ Cố

tuyệt tự

, bây giờ ai

hoàng đế?

Tiểu Đào

rằng bây giờ là xã hội pháp trị,

còn chuyện phong kiến nữa.

Đã lâu

hoàng đế,

đều đồng lòng, cùng

giàu.

Nếu tên Cố Bình mà

thấy điều

chắc tức chết, hahaha.

Cuối cùng

cũng thấy

căn biệt thự mà Tiểu Đào

, nó còn

lớn bằng phủ của nhà

đẻ

, khiến

nhíu mày, phất tay lớn giọng:

"Tiểu Đào, bản cung luôn thương ngươi. Mua nhà thì đừng tiết kiệm quá,

thì sẽ chật chội, khó ở lắm."

Tiểu Đào ngại ngùng giải thích: "Nương nương, tiền tiêu hết

. Tiểu Đào còn đang trả nợ mua nhà nữa..."

Thấy

ngơ ngác, Tiểu Đào thở dài: "Nương nương,

đừng hỏi nữa. Nhà

là mua cho

,

cứ thoải mái ở."

Vừa tỉnh dậy

bao lâu,

chỉ cảm thấy thế giới

mắt thật sáng chói.

Nhà của Tiểu Đào cũng

.

Cửa mở

, Tiểu Đào mời

, còn nàng và phu quân mang đồ

.

Ta

ở cửa,

đầu đổ xuống một luồng ánh sáng.

Không xa phía

,

một

đàn ông

đó.

Hắn

một hành lang tối, mặc một bộ đồ trắng, tắm

trong ánh đèn ấm áp.

Ngũ quan tuấn tú, dáng vẻ thanh nhã, đôi mắt sâu thẳm như giếng cổ trong chùa, tĩnh lặng

gợn sóng; đôi môi mỏng, toát lên vẻ lạnh lùng.

Khoảnh khắc

, hành lang dường như

kéo dài

vô tận. Ta khoác

bộ xiêm y gấm lụa

ở đầu

, còn

ở đầu

.

Hình bóng của Cố Bình khi còn cầm bút trong tẩm điện ấm áp bỗng dưng trùng khớp với

đàn ông

,

về phía

...

Một khuôn mặt quen thuộc đến mức

thể quen hơn.

Khuôn mặt mà

thấy ngày đêm, ngay cả trong giấc mơ cũng

quên

.

Hoàng đế Cố Bình.

Danh Sách Chương

Đang tải chương...

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...