Cảnh giới tối cao của công lược là để đối phương chủ động.
Ta cử động đôi tay bị trói đã bắt đầu tê dại.
"Ngươi mở trói cho ta trước đi ."
"Không được ."
Ma tôn nhìn vẻ mặt kinh ngạc của ta rồi nở nụ cười mãn nguyện. Sau đó, hắn khẽ nhấc tay, dây trói trên cổ tay ta lập tức đứt lìa.
Khá lắm, tính cách tệ đến mức này sao ?
Ta xoa xoa cổ tay đỏ ửng.
Thu Vũ Miên Miên
"Rồi sao nữa?" Ma tôn ung dung nhìn ta .
"Tắm rửa, sau đó chuẩn bị cho ta một căn phòng để ngủ." Ta ngừng một chút rồi nói tiếp: "À đúng rồi , trả túi trữ vật của ta đây. Quần áo để thay đều nằm trong đó."
Hắn nhướng mày: "Đồng môn của ngươi thì sao ?"
Ôi, suýt nữa quên mất bọn họ. Ta chớp mắt: "Ngươi có thể thả họ ra khỏi nhà lao trước được không ?"
"Không.
"
Vậy hắn hỏi làm gì chứ!
"Tắm thì được , nhưng tắm ở đây, tối nay ta cũng ngủ ở đây."
Ta kinh ngạc: "Tại sao ?"
"Không ở bên cạnh ta , làm sao ngươi thích ta được ?"
Ta hơi cuống: "Bồi đắp tình cảm không phải chuyện một sớm một chiều, hơn nữa ta với ngươi còn chưa thân quen..."
"Suỵt." Ma tôn đưa ngón tay chạm lên môi ta : "Ta không thích cô nương nói nhiều."
... Bà đây không quan tâm ngươi thích gì!
Nhưng bây giờ ta đang ở dưới mái hiên nhà hắn nên không thể không cúi đầu.
"Còn túi trữ vật... ngày mai rồi tính."
"Thế ta mặc gì?"
Ma tôn ném cho ta một chiếc áo của hắn .
"Mặc đồ của ta ."
...
Chaporia
Bình Luận (0)