Vươn Đến Vì Sao/Chương 5C. 5
20px

Tối nay, trong phòng riêng của buổi tụ tập, Văn Ngạn ôm tôi ngồi ở góc khuất.

Thu Vũ Miên Miên

Nhưng anh ấy vẫn là người không thể bị bỏ qua nhất.

Tôi khẽ cụp mắt, vẻ mặt uể oải, gò má tựa vào cổ anh ấy .

Trong trường, chỉ có những người trước mặt này biết được mối quan hệ thực sự giữa tôi và Văn Ngạn.

Bất kể sau lưng những người khác nghĩ gì về tôi , cũng nhờ có Văn Ngạn mà ít nhất chưa từng có ai dám coi thường tôi ra mặt.

Anh ấy cúi đầu xuống, như cố ý, cứ luẩn quẩn cắn vào khóe môi tôi , hỏi: "Buồn ngủ rồi à ?"

Tôi khẽ đáp: "Hơi hơi ."

Văn Ngạn ngẩng lên, nói với bọn họ: " Tôi thanh toán rồi , mọi người cứ chơi tiếp đi ."

Anh ấy trực tiếp đưa tôi rời đi trước .

Hôm nay tôi muốn về sớm, cũng là vì ngày mai là tiệc sinh nhật của mẹ anh ấy .

Tiệc được tổ chức tại nhà anh ấy .

Có thể sẽ thiếu người nên tôi phải đến phụ giúp.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...