Hệ thống càng lúc càng bận, gần như không còn thời gian quan tâm đến tôi nữa.

Cuối cùng một ngày nọ, nó vội vàng nhấn nút kết thúc:

【Bận quá rồi chị đẹp ơi, thấy chị sắp hoàn thành rồi nên cho kết thúc sớm nhoa! Nhớ đánh giá 5 sao nha chị yêu!】

Tôi mất một lúc mới phản ứng kịp.

Để xác nhận hệ thống đã thật sự biến mất, tôi gọi một bát lẩu cay, thêm đủ hành gừng tỏi.

Ăn xong lẩu, tôi còn ăn thêm một gói mì cay.

Sau đó tôi ôm Tiểu Mi, úp mặt vào bụng mềm mại của nó, hít một hơi thật sâu.

Không dị ứng, không đau, không bị phạt.

Ôi trời.

Hệ thống thật sự biến mất rồi .

Tôi cuối cùng cũng không bị ràng buộc bởi những quy tắc vô lý nữa!

Niềm vui khôn tả ập đến.

Nhưng ngay sau đó, lại là một trận hụt hẫng cực lớn.

Từ giờ tôi không còn lý do nào để tiếp tục ở lại nhà Trình Húc nữa.

Chiều nay anh ấy ra ngoài từ sớm, không biết làm gì mà vẫn chưa về.

Chỉ còn tôi và Tiểu Mi – “ mẹ goá con côi”, ở nhà giữ cửa.

Tôi đang nằm ủ rũ trên sofa suy nghĩ vẩn vơ thì Trình Húc về đến.

Thấy tôi ôm Tiểu Mi với gương mặt u sầu, anh khựng lại mấy giây:

Trà Đá Dịch Quán

“Sao vậy ?”

Tôi quyến luyến, đau lòng muốn khóc , mắt ngấn lệ gọi anh :

“Trình Húc…”

Chưa kịp nói hết câu, anh đã ngắt lời tôi :

“Biết rồi .”

Tôi : “Hả? Biết gì cơ?”

Trình Húc:

“Túi xách phiên bản giới hạn mới ra anh đã đặt rồi , ngày kia sẽ chuyển đến.”

“…” Tôi cạn lời mấy giây, “Không phải …”

“Không phải ?” Anh rõ ràng nghi hoặc:

“Sữa trong tủ lạnh cũng mua rồi , cát vệ sinh của Tiểu Mi anh cũng dọn rồi , bữa trưa bảo dì mua cá không xương nữa. Còn gì nữa không ?”

Tôi : “…”

Anh cần tôi giúp anh gọi luật sư không ?

---

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...