39.

Một tuần sau , Tây Tây lái xe đưa tôi ra sân bay.

 

Trong sảnh chờ, cô chụp lại bóng lưng tôi , rồi đăng lên vòng bạn bè:

[Lại lên đường rồi , thuận buồm xuôi gió~]

 

Khi đang ngồi đợi chuyến bay, điện thoại rung lên.

 

Là tin nhắn của Phó Tranh.

[Cậu lại sang Anh à ?]

[Lần này đừng để tám năm nữa mới quay lại nhé. Tống Diễm sắp phát điên rồi .]

 

Tôi nhíu mày, gõ lại vài chữ:

[Tống Diễm? Anh ấy sao vậy ?]

 

Phó Tranh trả lời gần như ngay lập tức:

[Cậu còn chưa lên máy bay đúng không ? Mình đang ở gần đây.]

 

Chỉ mười lăm phút sau , Phó Tranh đã xuất hiện trước mặt tôi , thở hổn hển như vừa chạy suốt quãng đường dài.

 

Tôi ngẩn người nhìn cậu ấy :

“Cậu… thật sự đến à ?”

 

Phó Tranh liếc mắt, giọng trách móc:

“Nếu mình không đến, tối nay Tống Diễm chắc nhảy hồ tự tử.

 

Tôi bật cười , mắt cong cong vì bất ngờ và buồn cười :

“Thật nghiêm trọng đến thế sao ?”

 

Nhưng rồi tôi thoáng trầm xuống. Gặp lại anh , cũng chưa từng thấy anh nhớ tôi đến mức ấy .

 

“Vậy sao không phải anh ấy đến?”

 

Phó Tranh khựng lại một giây, rồi lắc đầu như bất lực:

“Mình bảo anh ta đuổi theo cậu , anh lại nói … muốn cho cậu tự do. Cái thằng này , mấy năm nay càng lúc càng khó hiểu.”

 

Tự do.

Là điều mà Tống Diễm của tuổi mười tám chưa bao giờ học được cách cho đi .

Nam Cung Tư Uyển

 

Tôi khẽ nói :

“ Tôi chỉ về Anh xử lý chút việc nhà thôi.”

 

Nhưng câu nói lơ đãng ấy của Phó Tranh lại khiến tôi khựng lại .

 

“Tống Diễm… mấy năm nay sống không tốt sao ?”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...