TỪ OAN GIA HÓA PHU THÊ

TỪ OAN GIA HÓA PHU THÊ

Tác giả: Zhihu

Ngôn TìnhHài Hước
Bạn chưa đánh giá
7Chương
1Lượt đọc
0/5Đánh giá
Đang raTrạng thái

Giới Thiệu

Từ

khi

mặt Tiêu Tẫn

rõ ràng rằng

hủy hôn với

, nhà

liên tục xảy

những chuyện kỳ quái.

Phụ

đường về nhà lúc nửa đêm thì

chụp bao tải trùm đầu,

ép

dân ca 18+ suốt hai canh giờ.

Đại ca

ngoài xem mắt, liên tục giẫm

mấy bãi phân chó, đến độ Tết Thượng Nguyên cũng

đồn “thúi nức mũi”.

Ngay cả tam ca bán bánh thịt bên đường đối diện, đột nhiên bỏ quầy hàng mười mấy năm, bảo

biên ải bán gà

.

Đến con mèo nhà

phơi nắng

cửa cũng

thoát khỏi

đá hai phát.

Ta nhịn hết nổi, giữa phố chặn đầu ngựa của Tiêu Tẫn,

gào: “Ta

giết ngươi!”

Tiêu Tẫn khoanh tay, đôi mắt lấp lánh

: “Đáng yêu chết mất.”

1

Ta

một thắc mắc

đeo đẳng suốt mười năm.

Tiêu Tẫn thuở bé trắng trẻo mềm mại như bánh nếp, rốt cuộc ăn nhầm thứ gì mà lớn lên thành bộ dạng sát thần thế

?

Năm

phụ

đỗ tiến sĩ,

bổ nhiệm

trợ giáo ở Hàn Lâm Viện, cả nhà chuyển từ Kim Lăng đến Phong Đô, ở sát vách phủ Tuyên Vũ tướng quân.

Khi đó

mới

tròn bốn tuổi, đang cầm bảng triều của phụ

lăn lộn trong vũng bùn, thì bắt gặp Tiêu Tẫn đang

nghiêm chỉnh

ghế con

cửa nhà.

Theo lời bà vú trong phủ kể

, lúc

Tiêu Tẫn da dẻ trắng hồng, dáng vẻ xinh xắn như ngọc.

Bà chỉ

lấy quả cầu mây một lát, lúc trở

thấy

đang

cưỡi lên

“ngọc nhân nhi”,

lấy bảng triều đập mông

.

Tiêu Tẫn

dọa ngẩn

, rõ ràng là

đánh,

gào

thảm thiết

chính là hung thủ —

đây.

Không vì gì khác, từ nhỏ

một tật

:

Cứ kích động là nước mắt chảy, càng

lớn thì

tay càng nặng.

Tiêu Tẫn mấy

định lật

dậy, đều

lóc giữ chặt đè xuống.

chuyện …chỉ bắt đầu từ một cành hồng hạnh vượt tường.

Ta

cây trồng trong phủ Trương, thì trái đương nhiên là của nhà Trương.

Tiêu Tẫn ôm cái bọc nhỏ, nghiêm mặt giảng giải với

về luật sở hữu tài sản của Đại Hưng triều.

Lằng nhằng lảm nhảm

dứt.

Sau trận đó, Tiêu Tẫn

sấp

giường cả nửa tháng

dám bước chân

khỏi viện, còn mặt dày nhờ Trần quản gia lấy bình hồ lô bảo bối đến thu phục

.

Tiêu đại tướng quân nổi trận lôi đình,

giáng cho

một trận nên

, còn tuyên bố: "Nữ nhi oai phong thế

, lẽ

là con gái nhà

!"

Khi

, hoàng thượng

ban kiệu cho phụ

, cũng

cho bác Tiêu cưỡi ngựa.

Trước

, hai

họ cứ canh ba là cùng

dậy sớm, sánh vai cuốc bộ

triều, cũng xem như hòa thuận vui vẻ.

Thế mà

lão vũ phu nhà bên

về

con gái

, phụ

lập tức

chịu.

Ông âm thầm dậy sớm hơn mười lăm phút, bước chân nặng nề, một

liền hai dặm.

Tưởng

ném

Tiêu đại vũ phu một đoạn

xa, ai ngờ

đầu

, liền thấy đại tướng quân vẻ mặt thảnh thơi, còn vẫy tay chào:

"Trương đại nhân, hôm nay

gấp thế?"

Công bằng mà

, phụ

... tròn

thật.

Sau

ngoan ngoãn cúi đầu nhận sai với Tiêu Tẫn — tiểu thư khuê các

chấp nhặt với con nít

chi.

Để tỏ thành ý,

thành lập một "Phái Phục Ma", phong cho Tiêu Tẫn cái chức hư danh: "Tả hộ pháp trung dũng".

Mỗi

chơi trò bang phái, đám nhỏ tranh

nha

hồi môn, khiêng kiệu, bà mối, thậm chí

còn giành

… kiệu.

Chỉ duy nhất một vai, tân nương, thì

ai chịu nhận.

Ta bèn trùm khăn hỷ lên đầu Tiêu Tẫn, bôi son đỏ của mẫu

lên mặt

.

Lúc dùng nhành cây gạt khăn che mặt,

chẳng thấy gì lạ, nhắm mắt cắn “chụt” một phát lên má Tiêu Tẫn.

Hắn ngẩn

, cứ như

điểm huyệt cứng đờ tại chỗ.

Ta chép miệng một cái,

mới hồi thần, ôm mặt, lắc lư cái mông nhỏ,

chạy

:

“Nhị gia, con

yêu quái cắn

!”

Thôi thì,

lấm lem một chút, nhưng cũng

đến mức giống yêu quái ăn trẻ con!

Trần quản gia

,

là tiểu cô nương, chứ

yêu quái.

Tiêu Tẫn

xong,

còn to hơn.

Từ đó, cái “oan gia” giữa hai chúng

chính thức khai sinh.

Danh Sách Chương

Đang tải chương...

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...