
Giới Thiệu
Ngày
qua đời vì bệnh
, cả hậu cung ngập trong bi thương.
Chỉ riêng Hoàng đế Yến Lãng
lấy gì
đau buồn, chỉ
đôi chút phiền muộn.
Phiền muộn vì nửa tháng
,
sắc phong
– Thôi Minh Muội
Quý phi,
cùng
cãi
một trận lớn, cho đến chết cũng
từng cúi đầu nhận sai.
Phiền muộn vì đám quan
Lễ bộ
điều, quỳ rạp ngoài điện, thưa rằng chẳng
nên định thụy hiệu
cho Hoàng hậu nương nương, chẳng
sinh bình như thế nào, càng
nên đưa
nhập Hoàng lăng.
Tấu chương như tuyết
mái, chồng chất đầy án, trăm quan cực lực tâng bốc, đoán lòng thiên tử vui giận
.
Nói thụy hiệu hiền đức ôn nhu, nhưng
từng vì Yến Lãng mà
chặn bữa cơm, cũng từng tay cầm đao, mắng chửi thái giám ba con phố như phụ nhân chợ búa.
Nói sinh bình cao quý vô ưu, nhưng từ ngày
đăng cơ, giữa
và
chỉ
cãi vã và giận dỗi,
hình như lúc nào cũng
,
mãi
thôi.
Đến khi bàn về việc nhập Hoàng lăng, Yến Lãng rốt cuộc cũng nhớ đến chút tình xưa,
gì thì cũng là phu thê một đời,
tiếc ban cho
một phần vinh quang
khi chết, chuẩn cho
cùng
đồng huyệt mà ngủ.
Chỉ là, khi tấu chương hợp táng còn
phê, chưởng sự Tôn cô cô của cung Tiêm Gia
cung kính quỳ ngoài điện, tâu rằng Hoàng hậu nương nương lúc sinh tiền
một điều nguyện cầu.
Yến Lãng thoáng đoán
điều gì.
Phần nhiều là
cúi đầu nhận
,
xin thụy hiệu, xin truy phong,
cho Thôi Minh Muội nhập cung.
.
Tôn cô cô
:
“Hoàng hậu nương nương
nguyện cùng Bệ hạ hợp táng.
Người
, kiếp
quá đỗi nhục nhằn, nơi chốn hoàng tuyền cũng chẳng
cùng
tương kiến.”
(Thụy hiệu:
còn gọi là hiệu bụt hoặc thụy danh theo ngôn ngữ Việt Nam, là danh hiệu mà các vị quân chủ, chư hầu, đại thần, hậu phi, quyền quý, tu sĩ và đạo sĩ ở Đông Á thời cổ đại
chính quyền ban tặng
khi qua đời, dựa
công trạng và đạo đức trong suốt cuộc đời của họ.)
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)