
Giới Thiệu
chết
một ngày mùa đông khi
tròn ba mươi tuổi.
Ung thư
dày giai đoạn cuối, dầu cạn đèn tắt.
Khi cơn hấp hối cận kề, Thẩm Ngôn cuối cùng cũng phá
sự ngăn cản của ba
, lao
phòng bệnh.
Anh quỳ xuống bên giường
—
đàn ông từng kiêu hãnh hiên ngang, giờ đây
hối hận dày vò đến mức chẳng còn hình
— nắm lấy bàn tay khô quắt của
,
như một đứa trẻ.
“A Tích, A Tích… xin
, là
sai
, tất cả đều là
của
…”
“Nhìn
,
một
nữa…
?”
gắng gượng mở mắt, tầm
mơ hồ.
còn thấy rõ gương mặt
, chỉ cảm nhận
từng giọt nước mắt ấm nóng rơi lã chã xuống mu bàn tay
.
mấp máy môi,
với
rằng:
Thật
,
tha thứ từ
lâu
.
phát
bất kỳ âm thanh nào.
Khoảnh khắc cuối cùng
khi ý thức tan biến,
thấy em gái
— Lâm Vãn,
luôn mang dáng vẻ yếu đuối đáng thương —
nơi cửa phòng bệnh,
môi là nụ
thỏa mãn và quái dị.
Rồi, thế giới chìm
bóng tối.
Khi mở mắt
nữa, tiếng ve kêu ngoài cửa sổ báo hiệu giữa hè rực nắng, ánh sáng chói lòa đâm thẳng
mắt.
đang
trong căn phòng quen thuộc của
năm nào — nơi
rời xa suốt mười năm trời.
Trên tường vẫn dán tấm poster ban nhạc mà Thẩm Ngôn tặng
thuở
còn là một
trai.
bật dậy, chộp lấy chiếc điện thoại đầu giường.
Ngày hiển thị
màn hình là hôm
sinh nhật
thứ hai mươi của
.
Cũng chính là — ngày mà bi kịch bắt đầu.
trọng sinh
.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)