Trà, Bánh và Mật Ong

Trà, Bánh và Mật Ong

Tác giả: Đường Nâu

Ngôn TìnhSEHiện ĐạiHọc BáNgọt
Bạn chưa đánh giá
1Chương
1Lượt đọc
0/5Đánh giá
Đang raTrạng thái

Giới Thiệu

Linh là một cô gái trầm tính đến mức

thường lầm tưởng rằng cô

tồn tại trong lớp học

. Mỗi ngày, cô lặng lẽ bước

lớp,

đúng chỗ, mở sách

chuyện với ai, kể cả với bạn cùng bàn.

Người

vẫn thắc mắc:

“Sao con bé nhút nhát thế mà

là lớp phó lao động nhỉ?”

đó cũng là lý do duy nhất khiến

nhớ đến tên của Linh. Cô

thành

công việc

giao: kiểm tra bàn ghế, trực nhật, ghi tên những ai vi phạm nề nếp. Không to tiếng,

hạch sách — chỉ lặng lẽ

.

Linh giỏi Văn. Những bài

của cô luôn đạt điểm cao nhất lớp, sâu sắc và tinh tế.

ít ai để ý điều đó. Với tất cả, cô chỉ là “cô lớp phó ít

, luôn cúi đầu

qua hành lang”.

Lớp học

bình thường.

Đây là lớp chuyên, nơi tụ hội những học sinh xuất sắc từ khắp thành phố. Toán – Lý – Hóa – Văn – Anh… thiên tài nổi lên vô

. Mỗi học sinh đều

khả năng riêng, đôi khi khiến giáo viên cũng

dè chừng.

Trong lớp học đầy áp lực

, Linh càng thấy

nhỏ bé. Cô

ganh đua,

phô trương — chỉ

phần việc của

và giữ

cách với

.

Ở phía cuối lớp,

một

nổi bật theo một cách

khác —

Trần Minh Hải

. Hoạt bát, yêu thể thao, luôn

rạng rỡ như ánh nắng giữa trưa. Cậu học Toán cực giỏi,

trong

những học sinh xuất sắc nhất lớp. Thầy cô đều kỳ vọng

.

chính sự nổi bật

khiến

dễ trở thành tâm điểm của những trò trêu chọc.

Ban đầu,

chỉ

trêu vui

.

dần dần, đó trở thành

bắt nạt học đường

:

“Ê Hải, giỏi quá thì lên mặt

?”

“Đồ chảnh!”

“May mà thầy ưu ái chứ cũng chẳng

gì!”

Những

xô đẩy nơi hành lang, những chiếc cặp

đá văng, những câu

ác ý… tất cả

bầu

khí quanh

trở nên nặng nề.

Linh

lặng bên khung cửa sổ, quan sát tất cả. Cô nhận

điều mà ít

để ý:

ánh mắt buồn bã của Minh Hải khi

trêu chọc

, và cả

nụ

giả tạo mà

cố gắng nở

để che giấu nỗi buồn

.

Trong lòng cô, một suy nghĩ vụt hiện:

"Con

sống thật với chính

. Cậu

cần

gượng

như thế."

Linh

, cô… chẳng thể giúp gì. Cảm giác bất lực và nhút nhát khiến cô bắt đầu

tránh mặt Hải

. Ngay cả khi

ngang qua bàn cô

gần cửa sổ lớp, cô

cúi đầu xuống, nhắm mắt

sách, tự nhủ rằng “chỉ cần quan sát từ xa là đủ”.

Hai con

— một thu

góc tối, một

giữa ánh sáng nhưng vẫn chịu đựng bóng đen bạo lực học đường.

Cùng tồn tại trong một lớp học

thiên tài.

tuyệt nhiên

một

chạm mắt.

Chưa một lời

,

một tương tác.

lẽ…

điều đó chỉ là

khi định mệnh bắt đầu lên tiếng.

Danh Sách Chương

Đang tải chương...

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...