🌫 CHƯƠNG 8: KHI GẶP LẠI
Ba tuần sau , tôi vô tình gặp lại anh trong siêu thị.
Giữa hàng dài quầy thanh toán, bóng dáng cao lớn ấy vẫn nổi bật như ngày nào.
Áo sơ mi trắng, quần tây đen, kính gọng đen ngay ngắn trên sống mũi.
Anh vẫn vậy — chỉ khác là trong mắt anh , dường như thiếu mất một tia sáng quen thuộc.
Tôi đứng lặng, tay siết chặt giỏ đồ.
Anh nhìn thấy tôi trước . Một thoáng sững người , rồi khẽ gật đầu, giọng bình thản:
“Đã lâu không gặp.”
Tôi gượng cười : “Ừ. Dạo này anh vẫn khỏe chứ?”
“Cũng tạm.
”
Hai chữ “cũng tạm” ấy nghe nhẹ tênh, nhưng lại khiến tôi nghẹn ứ.
Khi tôi cúi xuống nhặt chai nước bị rơi, bàn tay anh nhanh hơn. Ngón tay anh chạm nhẹ vào tay tôi — lạnh buốt.
Cảm giác ấy khiến tim tôi khẽ run.
Một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng tôi biết , mình vẫn chưa thật sự quên.
Anh thanh toán xong, rồi đưa tay cầm túi của tôi :
“Để anh xách giúp.”
Tôi lắc đầu: “Không cần đâu .”
Anh khẽ nhíu mày, ánh mắt thoáng buồn:
“Em vẫn cố chấp như trước .”
Tôi không đáp, chỉ nhìn theo bóng anh rời đi — mỗi bước chân đều như khía thêm một vết vào lòng.
Chaporia
Bình Luận (0)