Những ngày sau đó, họ dần quay lại bên nhau — không ồn ào, không phô trương, mà là sự dịu dàng từng bước một.
Cả hai học cách nói chuyện, học cách lắng nghe , học cách yêu lại từ đầu.
Một buổi chiều, họ cùng đến căn nhà cũ — nơi từng là tổ ấm và cũng là nơi họ rời bỏ nhau .
Căn phòng vẫn như xưa, chỉ có ánh mắt hai người là khác.
“Anh nhớ lúc em giận, luôn ném gối vào anh .” – anh mỉm cười .
“Còn anh thì giả vờ không thấy.” – cô bật cười theo.
Không khí ấm áp len lỏi khắp căn phòng.
Cô
nhìn
quanh,
rồi
nói
nhỏ:
“Hóa ra … em chưa từng rời khỏi nơi này trong lòng anh .”
Phó Tri Duyện tiến lại , nắm tay cô thật chặt.
“Anh chưa từng quên. Chỉ là trước đây, anh không biết cách giữ em.”
Cô nhìn anh , giọng nghẹn lại :
“Vậy giờ anh biết chưa ?”
Anh khẽ cười , hôn lên trán cô:
“Biết rồi . Giữ bằng cả trái tim.”
Bên ngoài, nắng cuối chiều rọi qua ô cửa, soi lên hai bóng hình đang ôm nhau trong im lặng.
Chaporia
Bình Luận (0)