Tôi trầm ngâm giây lát, rồi đáp:
“Thạch Hồng, tuy cô vô học, lại còn vô đạo đức , nhưng chắc cũng từng nghe câu này : ‘ Sự việc bất thường, tất có ẩn tình. ’”
“Một người mà cô nghĩ không dám đụng đến cô , không những đánh luôn đám con nhà giàu là anh em của cô , mà còn dám bình tĩnh đối mặt với mấy trăm người , cô không thấy kỳ lạ sao ?”
“Lúc này , điều cô nên làm không phải là hỏi tôi lấy đâu ra khí thế , mà là suy nghĩ xem , có khi nào tôi là người mà cô không thể đụng vào không ?”
Thạch Hồng sửng sốt, thật sự bắt đầu suy nghĩ .
Nhưng Lâm Đông Đông lại chen vào :
“Hồng tỷ, đừng nghe cô ta xàm ngôn!”
“Ba cô ta chỉ là công nhân , mẹ thì thất nghiệp , cái nhà đó có cái quái gì đặc biệt?”
“Huống hồ giờ ta đông người , lẽ nào lại bị một con nhãi ranh hù được à ?”
5.
Sắc mặt Thạch Hồng lại trở nên tàn độc khi nghe xong.
“ Mẹ nó, tí nữa thì bị mày lừa thật rồi ! ”
Thạch Hồng chửi to một tiếng, vung tay quát:
“ Xông lên cho tao! Đừng đánh chếc là được ! ”
Ngay lập tức, đám người gào hét lao về phía tôi .
“Cạch!”
Một loạt tiếng cơ khí vang lên.
Tất cả người bên cạnh tôi đồng loạt rút s.ú.n.g ra .
Và đó không phải s.ú.n.g bình thường , mà là loại s.ú.n.g ngắn gắn băng đạn tròn . Âm thanh “cạch” là tiếng lên đạn .
Đoàng đoàng đoàng!
Tiếng s.ú.n.g bất ngờ vang lên.
Hai mươi vệ sĩ bên cạnh tôi mỗi người b.ắ.n ba phát .
Tất cả đều là đạn rỗng ( không có đầu đạn).
Sau đó là tiếng vỏ đạn rơi xuống đất .
Tất cả mọi người đều chếc lặng.
Từ hai bên đường, lại có thêm nhiều người xuất hiện.
Bọn họ cầm s.ú.n.g trường , bao vây toàn bộ đám người kia .
Thạch Hồng trợn tròn mắt, kinh hãi nói :
“C-c-các người … các người có s.ú.n.g thật à ?! ”
Tôi mỉm cười , gật đầu, bước đến gần, nhìn xuống cô ta từ trên cao:
“Thạch Hồng, tôi cho cô một cơ hội cuối cùng , gọi thêm người đi . Gọi hết những ai cô cho là mạnh nhất đến đây. ”
“Được!”
“Đừng có hối hận!”
“ Tôi sẽ cho cô biết , thế nào là thế lực thật sự! ”
Thạch Hồng nghiến răng ken két.
Rồi cô ta quay sang những người bên cạnh tôi , hét lên:
“Nghe kỹ cho tôi , tôi là Thạch Hồng , ba tôi là Thạch Đỉnh Thiên , một nửa các khu bất động sản đắt đỏ nhất Tô Thành là nhà tôi xây! Các người dám cầm s.ú.n.g chĩa vào tôi ? Chỉ cần một câu của tôi , các người cởi luôn bộ quân phục đó ra cho tôi ! ”
Rõ ràng, cô ta bắt đầu nhận ra có điều gì đó không bình thường .
Lại có một người đàn ông khác đứng ra nói :
“ Tôi tên Lý Thanh , ba tôi là Lý Đại Quốc , toàn bộ ngành logistics Tô Thành là của nhà tôi ! ”
“ Tôi tên Triệu Hoan , ba tôi là Triệu Thiết Trụ , ngành ăn uống Tô Thành là của nhà tôi ! ”
“ Tôi tên Hàn Mai Mai , ba tôi là Lý Lôi , mẹ tôi là Hàn Xuân Hoa , ngành hàng xa xỉ ở Tô Thành là do nhà tôi nắm! ”
Đúng là con nhà giàu , nói chuyện rất có khí thế .
Từ những gì họ nói có thể thấy, gia đình bọn họ đều nắm thế độc quyền trong từng ngành nghề .
Nhưng họ có cứng miệng đến đâu thì đã sao ?
Tôi phải sợ à ?
Đừng đùa.
Chỉ cần tôi không đồng ý , những người mà họ nhắc đến, còn không đủ tư cách gặp tôi .
Chẳng mấy chốc, bọn họ gọi điện xong, đứng đó lườm tôi như muốn ăn tươi nuốt sống .
Tôi quay đầu nói với lão Vương:
“ Sắp xếp đi . ”
Lão Vương gật đầu, cũng gọi một cuộc điện thoại .
Không lâu sau , một đoàn xe sang lần lượt kéo đến.
Bước xuống xe là những người trung niên , chính là phụ huynh của đám con nhà giàu kia .
Gương mặt ai nấy đều u ám, đầy lo lắng , vội vã tiến lại gần.
Nhưng họ không dám đến quá gần, mà đứng sang hai bên , chừa ra một lối đi .
Sau đó, một chiếc xe biển Tô A0 dừng lại , bước xuống là một người đàn ông trung niên mặc áo khoác hành chính .
Vừa nhìn thấy người này , Lâm Đông Đông liền hớn hở hét to :
“Chị Hồng, chị giỏi thật đấy! Chị mà cũng gọi được ‘Người đứng đầu Tô Thành’ đến luôn cơ à ? ”
Thạch Hồng hơi sững lại , rồi cười lạnh:
“Chuyện nhỏ thôi mà.”
Chaporia
Bình Luận (0)