Hôm nay trong nghĩa trang liệt sĩ dường như không có gió.
……
Một hàng cảnh sát đứng lặng lẽ ở đó. Không ai nói một lời nào. Trong mỗi câu chuyện anh dũng bi tráng, dường như luôn có anh hùng ngã xuống. Chỉ là hôm nay, anh hùng của tôi đã ngã xuống rồi .
Đồng nghiệp vỗ vai tôi , bảo tôi bớt đau buồn. Tôi muốn khóc . Nhưng vừa mới khóc quá nhiều lần rồi , giờ có muốn cũng không thể khóc nổi nữa.
Trên bia mộ, ảnh của Lục Thương
được
khắc ở đó. Chọn ảnh khá
tốt
. Là thời trung học của
anh
khi còn là thiếu niên. Chỉ
có
điều hàng khuyên tai dọc tai
phải
lại
hiện rõ sự ngỗ ngược, bất cần.
Tôi đặt một đóa hoa trắng trước mộ anh . Không biết từ lúc nào, một cơn gió chợt nổi lên.
Tôi đứng đó, đột nhiên nhớ lại hồi trung học. Một người nào đó cố tình chạy đến phía sau tôi khi tôi đang làm bài, nghịch dây buộc tóc của tôi .
“Anh quyết định rồi , tốt nghiệp xong sẽ làm cảnh sát.”
Trà Đá Dịch Quán
Tôi quay đầu, dùng bút máy chọc vào mũi anh .
“Anh á? Còn mơ làm cảnh sát?”
……
……
Lục Thương. Là người cảnh sát tốt nhất trong lòng tôi .
- Trà Đá Dịch Quán -
Chaporia
Bình Luận (0)