“ Tôi biết anh đã đọc nhật ký của tôi . Anh muốn lợi dụng tôi để bảo vệ Tống Hựu, tôi thừa nhận. ”
“ Nhưng cuộc điều tra của chúng ta mới chỉ có chút tiến triển, vậy mà anh đã định từ bỏ tất cả sao ? ”
“ Anh muốn đưa cô ấy đi đâu ? ”
Từng câu từng chữ của Lâm Khuê vang lên, giọng nói bắt đầu run rẩy.
“ Xin lỗi . ”
Trần Tự nói với Lâm Khuê xong thì liền kéo tôi rời đi .
“ Đứng lại , Trần Tự! ”
“ Tại sao anh luôn như vậy ? Chỉ cần liên quan đến cô ấy là anh lại mất lý trí. ”
“ Anh luôn như thế, trước đây là vậy , bây giờ cũng vậy . Ở trại trẻ mồ côi, vì sợ những đứa trẻ khác xa lánh cô ấy , anh đã cố tình giả vờ như ghét cô ấy . ”
“ Bây giờ cũng vậy , vì cô ấy mà anh giả vờ thân thiết với tôi . ”
Nói xong, cô ấy bật khóc nức nở, như thể chịu một nỗi oan khuất to lớn.
“ Lâm Khuê, nghe anh nói , anh sẽ không từ bỏ cuộc điều tra đâu . Nhưng trước mắt, việc quan trọng nhất là đưa cô ấy rời khỏi đây. ”
Trần Tự nhẹ nhàng khuyên nhủ.
“ Được, hai người đi đi . ”
Lâm Khuê vừa khóc vừa cười .
Trần Tự được cô ấy đồng ý liền lập tức đưa tôi đi .
Tôi đột nhiên kéo tay Trần Tự lại , anh quay đầu nhìn tôi đầy nghi hoặc.
Tôi đưa điện thoại ra trước mặt anh , trên màn hình là dòng chữ:
“Hãy để em
đi
.
”
Tôi cảm nhận được thân thể Trần Tự run lên rõ rệt.
“ Em không muốn sống nữa à ? ”
Trần Tự tức giận quát.
“ Cho cô ấy đi thì sao chứ? Loại thuốc đó cùng lắm chỉ tra tấn người ta thôi, chứ đâu c.h.ế.t được ! ”
Lâm Khuê hét lên đầy kích động.
“ Không được ! Cô ấy không thể đi ! ”
Nhìn dáng vẻ Trần Tự cố chấp bảo vệ tôi , lòng tôi trào dâng cảm giác khó chịu.
Nếu cứ tiếp tục như vậy , lỡ đâu Lục Văn Thành lại lấy mạng của Trần Tự thì sao ?
“ Chuyện của tôi không cần anh lo! ”
Tôi giận dữ ra dấu bằng tay, hất tay anh ra .
“ Anh đã nói là không được đi ! ”
Trần Tự nổi giận, lại siết chặt cổ tay tôi .
“ Anh biết nếu em không đi , gia đình em sẽ gặp chuyện gì không ? ”
Tôi tuyệt vọng nhìn anh .
“ Anh sẽ tìm cách, em không cần lo! ”
“ Em không cần anh lo! Anh đi đi ! Đây vốn dĩ là số mệnh của em, không phải của Lâm Khuê! ”
“ Tống Hựu, em... ”
Trần Tự còn chưa nói hết câu thì bỗng nhiên ngã quỵ xuống đất .
Tôi như bị sét đánh, đầu óc ong lên.
“ Đi mau! ”
Tôi vừa định chạy tới xem thì thấy Lâm Khuê nửa ôm lấy cơ thể Trần Tự , hét lên.
Tôi đứng yên, nhìn cô ta chằm chằm.
Chaporia
Bình Luận (0)