
Giới Thiệu
Vị hôn phu Chu Hồi của ta có một cô thanh mai trúc mã rất hay khóc.
Cứ mỗi lần cô ta khóc, Chu Hồi lại chẳng biết làm sao.
Ngày đính hôn, cô ta lại khóc, kéo lấy tay áo Chu Hồi.
"Muội không quan tâm, huynh không được cưới tỷ ấy, muội còn chưa thành thân, huynh không được thành thân trước muội."
Chu Hồi cười đáp ứng cô ta:
"Được được được, không cưới nàng ta, ta đợi muội gả đi trước."
Dứt lời, hắn tiện tay thả bay luôn con nhạn sính lễ của ta.
Ngay cả những sính lễ khác cũng mang tặng hết cho Tô Ngữ Họa để dỗ dành cô ta.
Ta trở thành một trò cười.
Định đi hỏi cho ra lẽ, lại biết được hai người họ đã đến miếu Nhân Duyên.
Chu Hồi đã hứa với Tô Ngữ Họa, nếu trong vòng ba năm cô ta vẫn chưa gả cho ai, hắn sẽ lấy cô ta.
Bọn họ còn muốn lập lời thề trước miếu Nhân Duyên.
Ta bỗng dưng chẳng còn thiết tha gì nữa.
Không muốn tiếp tục sống những ngày tháng bị ngó lơ thế này.
Cũng chẳng muốn gả cho Chu Hồi nữa.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)