Năm Hào Gọi Mẹ

Năm Hào Gọi Mẹ

Tác giả: Zhihu

Ngôn Tình
Bạn chưa đánh giá
9Chương
1Lượt đọc
0/5Đánh giá
Đang raTrạng thái

Giới Thiệu

Năm tôi bảy tuổi, chỉ vì lén ăn một miếng thức ăn, mẹ kế dùng thanh củi đang cháy đ/ á/nh g/ ãy ba ngón tay tôi.

Cha ruột ngồi xổm trước cửa hút thu0/ ốc, lạnh lùng buông một câu:

“Thứ nợ đời, đáng lẽ từ lâu nên vứt đi rồi.”

Vào một ngày tuyết rơi trắng xóa, tôi bị vứ/ t bỏ ở bãi rác đầu thị trấn.

Đói đến kiệt sức sang ngày thứ ba, tôi lục lọi trong đống lá rau thối nát, vô tình tìm được một tờ thông báo tìm người mất tích.

Cô bé trong ảnh trạc tuổi tôi, mặc áo bông đỏ, cười rất ngọt.

Cô bé ấy đã mất tích năm năm.

Tôi ghé sát mặt vào một mảnh kính vỡ, gương mặt bẩn thỉu, gầy gò đến biến dạng, nhưng giữa lông mày và đôi mắt, lại giống cô bé kia đến sáu bảy phần.

Cô bé có một nốt ruồi sau tai phải.

Tôi… cũng có.

Gia đình cô bé treo thưởng mười vạn tệ để tìm con.

Tôi không cần số tiền đó.

Tôi chỉ là… quá lạnh.

Tôi muốn có một người mẹ.

Bằng đôi tay đã cứng đờ vì lạnh, tôi móc ra đồng xu năm hào cuối cùng trong túi, bò đến trước cửa bưu điện, với lấy chiếc điện thoại công cộng và bấm dãy số kia.

Chuông reo ba tiếng, đầu dây bên kia được nhấc máy.

Một giọng phụ nữ khàn đặc, vừa nghe máy đã bật khóc:

“Bé con? Có phải bé con của mẹ không?”

Tôi mở miệng, nhưng cổ họng không phát ra nổi âm thanh nào.

Thế nhưng người phụ nữ ấy nghe thấy hơi thở yếu ớt của tôi, lập tức khóc đến xé lòng:

“Bé con, con nói đi! Con đang ở đâu?”

Tôi cầm ống nghe, không phân biệt nổi trên mặt là tuyết tan hay nước mắt.

Đúng lúc đó, trong điện thoại vang lên tiếng “tút tút”.

Năm hào… đã hết

Danh Sách Chương

Đang tải chương...

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...