
Giới Thiệu
Tôi ch/ e/ t vào sáng mùng ba Tết. Trong cổ họng vẫn còn ám mùi sữa đậu phộng.
Bên bếp lò, bà nội Lâm siết chặt cái cối đá nhỏ trong tay, miệng lẩm bẩm không ngừng một câu:
“Tôi chỉ cho có tí lạc thôi mà… tôi chỉ muốn nó nếm thử một chút… lạc làm sao mà ch/ e/ t người được chứ…”
Tôi nhìn bà.
Nhìn bố tôi đang ngồi xổm ngoài cửa gian chính, chậm rãi hú//t .
Nhìn mẹ tôi vừa khóc vừa than “con bé này bạc mệnh”.
Nhìn chú và em họ đứng ngoài sân, vừa cười vừa cắn lạc.
Tôi đứng ngay giữa họ.
Nhưng không một ai nhìn thấy tôi.
Trong kẽ móng tay tôi vẫn còn kẹt đất cát từ khe gạch.
Dấu vết cuối cùng của việc tôi đã liều mạng cà/ o c/ ấu mặt đất khi ng/ ã xuống.
Xe cấp cứu 120 tới nơi.
Bác sĩ liếc qua tôi, nói một câu rất ngắn:
“Đưa đi muộn rồi.”
Một tấm vải trắng phủ xuống.
Từ đầu đến cuối, không ai nói “Tôi sai rồi”.
Không phải bà nội.
Không phải bố.
Cũng không phải mẹ.
Họ chỉ nói một câu rất nhẹ:
“Tại số nó khổ.”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)