20px

Trời ạ! Đau chết người rồi!

Nghiêm Tử Dung chưa mở mắt ra đã cảm thấy vai trái truyền đến một trận đau nhức như thiêu đốt , cơn đau này lan tràn từng đợt khắp toàn thân nàng , nàng muốn lớn tiếng hét chói tai , nhưng trong nhất thời lại không phát ra chút thanh âm nào .

Khiết Nhi đáng chết ngàn đao kia , sao không nói cho nàng biết khi đi vào Đường triều sẽ đau như vậy , thật sự là con mẹ nó ! nghiêm Từ Dung tức giận thầm mắng .

Tức giận lại đau nhức , cuối cùng cũng khiến nàng sau khi đấu tranh liền rống ra một tiếng , mà theo tiếng thét chói tai , rốt cục nàng cũng mở mắt.

Chưa rõ thân ở chỗ nào , nàng đã bị một màu đen ở trước ngực hù sợ .

Oa ! Đây là tình huống gì ? Hình như có ai muốn gây bất lợi với nàng !

Nàng không cần nghĩ ngợi gì giơ chân lên , hướng về chỗ háng của đối phương đánh tới.

“A—“

Nương theo tiếng kêu khóc thảm thiếp , sức nặng trên người chợt nhẹ đi , Nghiêm Tử Dung bất chấp đau nhức trên người , lập tức từ tư thế nằm nhảy dựng lên .

Nàng định thần nhìn , chỉ thấy một nam tử đang dùng hai tay ôm nửa thân dưới , lăn lộn gào thét thống khổ trên mặt đất , còn phía sau hắn thì có hai nam tử ngơ ngẩn đứng không biết phải làm sao , thấy trang phục của bọn họ đều giống như những trang phục của người hầu hay gia đinh của kẻ có tiền nàng thấy trên phim truyền hình .

Nàng khinh thường xuy một tiếng , đột nhiên cảm thấy trước ngực có chút mát mát , cúi đầu nhìn xuống , phát hiện quần áo trước ngực mở rộng , trên da thịt tuyết trắng còn có chút sắc hồng . Nàng không phải đồ đần , lập tức hiểu được vừa khi nãy bản thân đột ngột tỉnh lại gặp phải tình cảnh gì !

Hai mắt của nàng phun ra lửa , vừa lôi kéo quần áo trước ngực , vừa mắng lớn lên trên trời . “Khiết Nhi đáng chết một vạn lần , người vì cái gì không cảnh cáo ta trước , hại ta bị người khác ăn hết đậu hủ , chết tiệt …”

Chờ đến khi nàng mắng thiếu chút thở gấp thì khóe mắt nhìn đến nam tử vốn đang khóc trên mặt đất đã đứng lên , nàng lập tức khôi phục , ánh mắt sắc bén trừng mắt nhìn nam tử đối diện , đối với việc bản thân lại bị một gã tướng mạo xấu xí chiếm tiện nghi cảm giác vô cùng nhục nhã và tức giận , hoàn toàn không biết trên vai trái có một vết đao , đang chảy máu rất nhiều !

“Con tiện nhân này , bổn thiếu gia muốn ngươi là đã coi trọng ngươi rồi , ngươi dám không biết điều đá ta , hôm nay ta nhất định phải làm cho ngươi muốn sống không được , muốn chết cũng chẳng xong!” Nam tử một tay che hạ thể , một bên chửi ầm lên . “Chết tiệt ! hai người các ngươi còn không mau bắt ả lại!”Hắn gọi hai gia đinh phía sau.

“Thiếu gia…” Hai tên ga đinh có chút chần chờ nhìn hắn

“Nhìn cái gì ? Các ngươi mau bắt ả lại , đè hai tay chân của ả , chờ sau khi ta dùng xong ả sẽ đem ả thưởng cho các ngươi , ta đã không muốn thu ả làm tiểu thiếp nữa , một con tiện nhân chết tiệt!” Nam tử gào lên nói .

Hai gia đinh nhìn thấy Nghiêm Tử Dung mỹ mạo tuyệt thế , nhịn không được nổi sắc tâm , muốn một lần nếm thử tiên vị , vì thế lập tức tiến lên muốn bắt lấy nàng .

Nghiêm Tử Dung khi nghe nam tử kêu gào thì đã sôi gan , hai mắt lóe lên sát ý , chờ đến khi hai tên gia đinh đến gần thì nàng lập tức nhấc chân định bụng gạt ngã hai tên lâu la , nhưng lảo đảo một cái , thiếu chút nữa bị vạt vát chấm đất mà vấp ngã .

Thân thể nàng quay cuồng một cái , đứng vững lại , trong lòng rủa thầm , đây là váy dài cổ đại gì chứ , hại nàng thiếu chút nữa thì ngã .

Nàng nhấc váy dài lên cài vào đai lưng bên hông , lập tức công kích , một cái đá xoay liền đem hai gã đang ngây người nhìn cặp chân trắng nõn lộ ra bởi làn váy nhấc cao đá ngã trên mặt đất , kêu lên thảm thiết .

Sau đó nàng tiến đến gần “thiếu gia” kia , chỉ thấy trên mặt hắn lộ ra vẻ e ngại .

“Ngươi … Ngươi đừng lại đây…’ Hắn ăn nói mơ hồ , nội tâm thật sự không thể hiểu nổi , nữ tử mới dễ dàng gật ngã hai tên gia đinh của hắn , tại sao có thể là cùng một người vừa rồi bị hắn khảm một đao mà thiếu chút nữa mất mạng .

Nghiêm Tử Dung giễu cợt một tiếng , một cái chân lập tức đánh về khuôn mặt nam tử , chỉ nghe tiếng khung xương gãy cùng tiếng kêu thảm thiết truyền đến .

Nàng tức khi khó tiêu tiếp tục ra mấy đòn nghiêm trọng trên mặt hắn , không khoan nhượng một cước đánh gãy xương tay hắn , sau đó lại đối với hai tên lâu la ngã ra đất kia làm y như vậy , cuối cùng vì mệt mà ngừng tay , cũng mới cảm thấy được đau đớn trên vai trái .

“Các ngươi còn ở đây  làm ngứa mắt ta , còn không mau cút , muốn ta một cước đánh gãy cái tay khác sao ?” Nàng không vui nhìn ba nam tử nằm rên rỉ trên đất , ngữ khí tàn khốc quẳng xuống .

Mãi đến khi ba nam tử cố gắng đi xa , Nghiêm Tử Dung mới bắt đầu tìm kiếm đồ vật trên mặt đất .

 

***

 

Nghiêm Tử Dung tìm kiếm trong bụi cỏ , trong lòng thầm mắng , nếu không tìm được , không phải nàng sẽ đổ máu mà chết sao !

“Chết tiệt Khiết Nhi rốt cuộc là đem đồ vật ném đi đâu rồi …  A ! tìm được rồi” Nàng lẩm bẩm suy nghĩ , cuối cùng cũng tìm đọc đồ vật trong bụi rậm .

Nàng yên lòng ngồi dưới đất , mở ra bao da dê lấy ra thứ gì đó . Một loạt ngân châm xuất hiện trước mắt , nàng thỏa mãn cầm lấy ngân châm hướng đến huyệt đạo đâm mấy châm , nhìn thấy máu dần ngừng chảy mới thở phào một hơi , chuẩn bị nghỉ ngơi một chút rồi đi tìm dược thảo để đắp vết thương .

Đây chính là một trong điều kiện bồi thường mà Nghiêm Tử Dung và Khiết Nhi đã bàn trước khi đi tới Đường triều .

May mà Khiết Nhi ngu ngốc đúng là ngu ngốc , cũng không hỏng việc , nếu không nàng xem ra không phải gặp họa lớn sao , không chỉ thiếu chút nữa bị người khác vũ nhục , còn thân chịu trọng thương .

Đột nhiên , tai Nghiêm Tử Dung nghe được một tiếng rên rỉ quỷ dị , sau đó từ phía bụi cỏ phía trước truyền đến một hồi tiếng sốt soạt.

Nàng không kìm được tò mò bò dậy , vòng qua bụi cỏ , lập tức nhìn thấy một nam tử tuổi còn trẻ , ách … Coi như là đứa trẻ đi ! Hắn đang giãy dụa muốn đứng lên , tiếng rên rỉ chính là từ hắn phát ra .

“Này ! Ngươi sao vậy ?” Nàng giữ một khoảng cách hỏi tên nhóc này .

Tên nhóc từ trên mặt đất ngẩng đầu , nhãn thần đen trắng rõ ràng hiện lên vẻ kinh ngạc , “Tỷ , tỷ không sao chứ?” Sau đó hắn nhìn đến vết thương trên vai trái nàng , trong đôi mắt lập tức bị lo âu chiếm hết . ‘Tỷ , tỷ bị thương !” Hắn kêu nhỏ .

“Tỷ?” Nghiêm Tử Dung lẩm bẩm lặp lại , đột nhiên nghĩ đến lời Khiết Nhi từng nói qua . “Ngươi là đệ đệ … của ta ?” Nàng hỏi .

Một tay tên nhóc ôm lấy cái gáy , đứng lên từ mặt đất , “Tỷ , tỷ làm sao vậy ? Ta là Thiếu Vân mà!”

Trời ạ ! Nghiêm Tử Dung ngẩng đầu nhìn tên nhóc , nó thực là gầy , nhưng cũng rất cao . Xin người ! Nàng thấp bé như vậy sao ? Hay là cổ nhân đều cao như vậy ? Tốt xấu gì ở thế kỷ 20 nàng cũng cao một mét bảy , chẳng lẽ khi đi vào Đường triều đột nhiên nàng lại bị co lại sao ?

“Tỷ ! Tỷ làm sao vậy ?” Cốc Thiếu Vân gọi lớn tỷ tỷ tựa hồ như đã đi vào cõi thân tiên của nó .

“Ách ! Ngươi nói cái gì ?” Nghiêm Tử Dung giật mình hoàn hồn .

“Đệ là hỏi tỷ , vừa rồi mấy cái tên đăng đồ tử bắt nạt tỷ đâu ? Tỷ không bị hắn thế nào chứ ? Còn nữa trên vai tỷ vì sao cắm châm ? Còn nữa …” Hắn không kìm được lo lắng hỏi , lại bị nàng đột nhiên gầm lên giận dữ mà hù sợ . Trời ạ ! Đây là tỷ tỷ luôn luôn ôn nhu của hắn sao ? Hơn nữa tỷ vừa gầm lên gì vậy ? Âm điệu cũng thật quái .

Nghiêm Tử Dung bật quát ra “STOP” sau đó mới nhớ bản thân đã không còn ở thế kỷ 20 , hi vọng nó nghe không rõ mới tốt .

“Tỷ?”

“Cái tên xấu xa kia đã bị ta đánh chạy rồi , ngân châm trên vai ta là để cầm máu , đã hiểu chưa!” Nàng nhìn vẻ mặt kinh ngạc nghi ngờ của hắn , vội vàng nói bổ sung : “ Trước tiên đừng hỏi ta , ta sẽ từ từ giải thích cho ngươi nghe , bây giờ ngươi giúp ta tìm dược thảo trước”

“Dược thảo ?” Cố Thiếu Vân lẩm cẩm tự nói đi theo sau Nghiêm Tử Dung đã đi nhanh trước , trong lòng có cảm giác quái dị khóc nói . Người này ngoại trừ ngoại hình giống tỷ tỷ hắn ra , ngôn hành cử chỉ tuyệt không giống , sẽ không phải là bị mấy kẻ xấu vừa rồi dọa sợ đến choáng luôn chứ ?

“Này ! Ngươi nhanh lên được không ?” Nghiêm Tử Dung quay đầu lại kêu Cốc Thiếu Vân rớt lại phía sau .

“Ta cho ngươi biết ta nghiệt thảo trường ta muốn tìm trong như thế nào , ngươi chỉ cần thấy …” Nàng vừa đi vừa giải thích .

 

***

 

Thời điểm Nghiêm Tử Dung giải thích cùng với nỗ lực tiêu hóa của Cố Thiếu Vân lại qua một tháng , không để ý tới sự khó hiểu của Cốc Thiếu Vân , kiên trì tiếp tục sự dụng họ “Cố” mà không tiếp tục dùng tên “Thiếu Đình” mà đổi thành Cốc Tử Dung , vết thương trên thân thể sau khi điều dưỡng cũng khỏi hẳn . Nhưng trong nội tâm nàng vẫn hoài nghi , chẳng lẽ nữ tử cổ đại chỉ vì một vết thương nhỏ như vậy mà suy yếu đến hương tiêu ngọc vẫn ? Là hiểu biết của nàng có nhầm lẫn sao , hay là bản thân thô hãn , không có chút nào thấy mình nên có bản năng của nữ tử yếu đuối ?

Nhưng nàng lại phát giác ra một sự thực , thì ra nguyên bản cục thịt Cốc Thiệu Đình này thật sự rất nhỏ , đại khái còn chưa đủ một mét sáu , dáng người tiêu chuẩn cho nữ tử phương nam , so với thân thể cao lớn của mình ở thế kỷ 20 , quả thực là nản ; sau đó nàng lại từ miệng Cốc Thiếu Vân biết được , Cốc gia quả nhiên là từ phương nam di dời đến tận đây , làm như vậy là để cầu thầy .

Thì ra nàng bất luận là ở thế kỷ 20 hay là cổ đại , mẫu thân đều triền miên trên giường bệnh nhiều năm, ở thế kỷ 20 nàng không biết mẫu thân như thế nào , nhưng ở cổ đại này mẫu thân đã chết vì bệnh từ hai năm trước , hai cả hai tình huống đều giống nhau , khiến nàng không khỏi hoài nghi đây là vận mệnh an bài , khó có thể thật sự là nửa điểm không phải do người làm . May mà ở cổ đại nàng còn có thêm một đệ đệ để yêu thương .

Cốc Thiếu Vân khi còn nhỏ từng bị bệnh nặng , lúc ấy ăn lầm phải dược thảo lỗi , mặc dù không đến mức chết nhưng lại làm khí huyết hắn khó thông , thể lực suy kiệt , bởi vậy dáng người mặc dù cao lớn , nhưng vẫn gầy như cái que , tay trói gà không chặt , dưới tình hình hắn lực bất tòng tâm như vậy Cốc gia chỉ có thể do Cốc Thiếu Đình cố gắng làm đồ thêu , sau đó để Cốc Thiếu Vân mang vào trong thành bán , làm kế sinh nhai .

Cửa son rượu thịt thối , đường có xương chết cóng  . Cốc Tử Dung nhớ rõ từng đọc qua ở đâu đó hai câu nói này , chẳng qua hiện tại cuối cùng cũng có thể hiểu được hàm ý châm chọc của hai câu này.

Từ trong miệng Cốc Thiếu Vân , nàng biết hiện tại đúng là thời thịnh của Đại Đường , là “Trinh Quán chi trị”* nổi danh trong lịch sử , nhưng khác biệt giàu nghèo vẫn lớn như cũ  Xem ra bất kể là thời đại nào , vô luận là chế độ quân chủ hay dân chủ hiện tượng này cũng không giảm xuống phần nào .

* (  Trinh Quán  : niên hiệu vua Đường Thái Tông , Lý Thế Dân , 627 – 649 . Suốt 23 năm thời Trinh Quán, xã hội trật tự, kinh tế ổn định, khôi phục thịnh thế, văn vật phát triển, sử gọi đó là “ Trinh Quán chi trị ” ( Sự thịnh trị thời Trinh Quán )

Sau khi biết được những điều này , Cốc Tử Dung quyết tâm cải thiện tình trạng nghèo khó trước mắt của Cốc gia , bởi vì nàng tuy rằng có gương mặt của Cốc Thiếu Đình nhưng hoàn toàn không rành việc may vá , vì thế nàng sử dụng những gì mình hiểu biết , dùng kỹ thuật châm cứu học được ở thế kỷ 20 giúp Cốc Thiếu Vân đả thông huyết mạch toàn thân trước , sau đó dạy thuật điều dưỡng thân thể ; mặt khác đi tìm kiếm thảo dược quý hiếm ở nhà gỗ phía sau núi , để Cốc Thiếu Vân mang tới bán cho các cửa hiệu thuốc bắc trong thành , có ngân lượng cải thiện cuộc sống .

Chờ sau khi cuộc sống hai người thêm chút cải thiện , Cốc Tử Dung phát hiện những kỹ năng mình học được ở thế kỷ 20 ở cổ đại hoàn toàn không cần sử dụng đến , nàng từng muốn phát huy kỹ năng trên thương trường của mình , nhưng bất hạnh không có tiền vốn , vì thế nàng quyết định trước hết phát nghĩ cách có ngân lượng rồi bàn sau , nhưng phải như thế nào mới nhanh có một khoản tiền đây ?

 

***

 

“Hành y ?” Cốc Thiếu Vân trợn mắt há hốc mồm nhìn Cố Tử Dung mặc nam trang trước mắt .

“Đúng .” Cốc Tử Dung phát hiện Cố Thiếu Vân nhìn nàng chằm chằm , trong nhất thời còn tưởng rằng mặc nhầm đồ , cũng thử cúi đầu nhìn lại , sau đó mới giương mắt hỏi , “làm sao vậy ? Ta có mặc lầm chỗ nào sao ?”

Cốc Thiếu Vân mãnh liệt lắc đầu , đột nhiên lại gật đầu , cuối cùng mới hỏi , “không phải tỷ mặc nhầm mà là cho dù tỷ có mặc nam sam , nhìn qua vẫn tuyệt đối không giống nam nhân.” Hắn nhìn khuôn mặt ngũ quan tinh tế khóe léo kia , cho dù có mặc nam trang , chỉ sợ sẽ không có người nào tin .

“Thật sự ?” Cốc Tử Dung lộ ra vẻ mặt thất vọng . Tại sao có thể như vậy chứ ?

“Thật sự , hơn nữa tỷ lại quá nhỏ xinh.” Cốc Thiếu Vân tiếp tục hắt thêm một chậu nước lạnh .

“Vậy ta dùng cách liều chết cũng không nhận.” Cốc Tử Dung đề nghị nói .

“Không được , tỷ , không chỉ chừng đấy , còn tiếng nói của tỷ tuyệt đối không giống nam nhân.” Cốc Thiếu Vân mãnh liệt lắc đầu . Có ai nghe qua nam nhân có một tiếng nói mềm mại đáng yêu như tiếng chuông chưa.

Cốc Tử Dung đột nhiên trừng mắt lớn , cuối cùng tức giận kêu lên , “Cái này cũng không được cái kia cũng không được , chẳng lẽ chúng ta cứ như vậy ngồi chờ chết ? Cốc Thiếu Đình chết tiệt , không có chuyện gì đi sinh ra một giọng nói âm tâm như vậy , chẳng phải muốn tuyệt đường sống của Cốc Tử Dung ta!” Hai tay nàng nắm thành quyền .

“Tỷ!” Cốc Thiếu Vân dở khóc dở cười nhìn nàng đang chửi ầm lên , trong lòng cuối cùng cũng thừa nhận nàng tuyệt đối không phải tỷ tỷ chung sống mười mấy năm , bởi vì tỷ tỷ trước kia của hắn sẽ không làm ra loại hành vi chửi những lời như thế này .

Sau khi Cốc Tử Dung mắng xong , bắt đầu đi qua đi lại, mày chau chặt vắt óc suy nghĩ , đột nhiên …

“Có ! Ta có biện pháp  , nếu ta giả dạng thế nào cũng không giống nam tử , không bằng do ngươi tới giả dạng thần y , ta thì giả dạng thành người hầu của ngươi , sự tình không phải giải quyết rồi sao !” Nàng búng tay một cái , hai mắt sáng trong nhìn “tân” đệ đệ cao gầy .

“Hả?!” Cốc Thiếu Vân sợ tới mức lui lại liền hai bước , mãnh liệt lắc tay , “Sao có thể , tỷ , tỷ quên ta mới mười lăm tuổi thôi sao ? Ai mà tin ta là thầy thuốc?” Hắn phản bác , trong lòng cảm thấy “tân” tỷ tỷ này tư tưởng đúng thật là không giống người thường , quả thực là ăn nói không sợ người ta chết .

“Vậy đơn giản , đem cách ăn mặc của ngươi già một chút không phải là xong sao !” Cốc Tử Dung không thèm để ý phất phất tay.

“Hả?!” Cốc Thiếu Vân xem ra chỉ có thể không còn lựa chọn nào khác rồi.

 

***

 

Định Bắc vương phủ.

Cận Minh Kỳ suy xét vài ngày , quyết định không để ý tới lệnh cấm của Cận Minh Lôi , vì thế ở thư phòng “Nghênh Nguyệt cư” , bí mật gọi một trong những hộ vệ tùy thân Cận Phong đến .

“Ta muốn ngươi dán bố cáo trong ngoài kinh thành , trưng cầu danh y , có điều chuyện này cần phải gạt đại ca ta trước , chờ sau khi dán bố cáo ra ngoài tạo thành chuyện , ta sẽ báo cáo đại ca” Cận Minh Kỳ phân phó .

“Nhưng mà vương giả không phải đã nói , không cho phép chúng ta dùng loại cách thức này tìm danh y , sợ tạo nên quấy nhiễu sao?” Mặt Cận Phong lộ vẻ khó khăn.

“Ta biết , nhưng ta không thể chơ mắt nhìn nương suy yếu từng ngày , lại ngay cả nguyên nhân phát bệnh cũng không tra được.” Cận Minh kỳ có chút tức giận khoát tay , đáy mắt hiện lên sự lo âu .

“Nhưng ý của Vương gia là …” Cận Phong muốn giải thích .

“Ta biết lo lắng của đại ca!” Cận Minh Kỳ cắt đứt lời của hắn , “ Huynh ấy không muốn dùng cách này để đưa tới mấy kẻ lừa đảo hoạc ngược lại sẽ làm bị thương đến nương , cho nên thà rằng để các chi nhánh khắp nơi hỏi thăm rồi mới đến , nhưng loại phương pháp này thật sự quá chậm , ta không muốn nương tiếp tục chịu khổ nữa . Dù sao ngươi nghe theo là được , có việc gì tự ta gánh vác.”

“Vâng , thiếu gia , ta lập tức đi làm.”

“Chờ một chút , một khi bố cáo dán ra , ta muốn thỉnh Hàn đại phu vào phủ ở tạm , để cho y hỏi qua người đến nhận điều trị , sau khi xác định người này đích xác biết y thuật , mới cho phép đến Tinh Vân cư khám bệnh cho nương.”

“Vậy phía Vương gia …”

“Ngươi cứ việc đi làm , về phía đại ca để ta nói.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...