Bức tường chắn vỡ vụn, những tia chớp còn lại đánh vào cây lao sắt, xông vào cơ thể Ange.
Ầm! Đòn thứ nhất, cơ thể Ange đã cháy đen, tóc tai dựng đứng hết cả lên, đôi cánh trên lưng phốc một cái bật ra.
Tia chớp thứ hai giáng xuống, cơ thể Ange bốc khói, mái tóc dựng đứng bị bốc hơi, cậu biến thành đầu trọc, chóp cánh trên lưng phóng ra vài tia điện vụn vặt.
Tia thứ ba, cơ thể Ange hóa thành tro, lập tức bị đánh tan, lộ ra bộ xương bên dưới, cùng lúc đó, đôi cánh trên lưng càng sáng hơn.
Tia thứ tư, tia thứ năm, tia thứ sáu, sấm sét liên tiếp giáng xuống, đánh cho điểm rơi sáng chói lóa, che lấp hình bóng của Ange.
Trọn vẹn ba mươi tia điện giáng xuống, năng lượng ẩn chứa trong mây đen trên trời mới hoàn toàn được giải phóng, Duloken và Anthony lo lắng nhìn về phía trung tâm bệ thờ, Thiên sứ nhỏ và Xác sống nhỏ càng không chờ đợi được mà lao tới.
Đừng thấy tổng cộng có tới sáu mươi tia chớp giáng xuống, nhưng thực tế thời gian trôi qua không bao lâu, chỉ mười mấy giây mà thôi, nhóm Anthony còn chưa kịp nghĩ ra cách, muốn cứu người cũng không biết bắt đầu từ đâu.
Ở trung tâm bệ thờ, cây lao sắt dài ngoằng đã biến mất, chỉ còn lại một bộ xương trắng muốt mọc cánh, đang đứng tấn ở đó, hai tay nắm chặt một luồng tia điện.
“Đại nhân, đại nhân? Ngài không sao chứ?”
Bộ xương trắng muốt nghiêng đầu, há miệng lạch cạch nói gì đó, nhưng da thịt đã bị bốc hơi, cậu không phát ra được âm thanh nào.
Ange lập tức cũng phát hiện ra, chuyển sang dùng linh hồn phát âm, nói: “Ta nghe thấy, Titan nói, bọn họ đã trở về.”
Chaporia
Bình Luận (0)