Buổi chiều ở Học viện Tinh Tháp, ánh nắng xuyên qua cửa sổ trần hình vòm khổng lồ, hắt xuống những đốm sáng loang lổ trên sàn nhà bóng loáng như gương. Tần Du Tư vừa kết thúc một tiết học lý thuyết về “Cấu trúc rào chắn tinh thần bậc cao”, theo dòng người bước ra khỏi giảng đường bậc thang.
“Bạn học Tần Tư, xin dừng bước.”
Một giọng nói mang theo ý cười, có chút lười biếng vang lên sau lưng cô. Bước chân Tần Du Tư khựng lại, cô đã không còn xa lạ với giọng nói này nữa. Cô xoay người, trên mặt nhanh chóng chuyển sang vẻ kinh ngạc và thụ sủng nhược kinh vừa vặn.
“Đàn anh Ai Lợi?”
Hôm nay Ai Lợi mặc một bộ đồ thường ngày cắt may vừa vặn, tôn lên vóc dáng càng thêm cao ngất của hắn, mái tóc đỏ như ngọn lửa kia dưới ánh mặt trời gần như có chút chói mắt. Hắn bước vài bước đến trước mặt Tần Du Tư, Tinh thần thể Phượng Hoàng trên vai thu liễm đôi cánh lộng lẫy, đôi mắt màu vàng kim tò mò đánh giá Tần Du Tư, thu hút ánh mắt ngoái nhìn của các học viên đi ngang qua.
“Vừa tan học sao?” Ai Lợi rất tự nhiên sóng vai đi cùng cô, giọng điệu tùy ý giống như đang trò chuyện về thời tiết, “Cảm thấy thế nào? Bài giảng của giáo sư Hope mang tính lý thuyết rất cao, không ít tân sinh sẽ cảm thấy quá sức.”
“Có hơi khó một chút,” Tần Du Tư khẽ nhíu mày, đúng lúc bộc lộ ra một tia bối rối, “Nhưng em sẽ cố gắng hiểu rõ, làm thêm vài bài tập mô phỏng chắc là sẽ ổn thôi.”
Cô khựng lại, như nhớ ra điều gì, nhẹ nhàng sờ sờ chiếc ghim cài áo đính những viên đá sao năng lượng màu xanh vỡ vụn cài trên cổ áo, đây là món quà Ai Lợi tiện tay tặng cô sau lần xoa dịu trước, nói là “phần thưởng nhỏ” cho việc cô làm việc chăm chỉ, “Còn phải cảm ơn ghi chép của đàn anh, đã giúp đỡ rất nhiều.”
Ánh mắt Ai Lợi dừng lại một thoáng trên ngón tay chạm vào chiếc ghim cài áo của cô, khóe môi ngậm lấy nụ cười như có như không: “Tiện tay thôi. Đúng rồi, cái này cho em.” Hắn giống như làm ảo thuật, lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ tinh xảo, đưa đến trước mặt Tần Du Tư.
“Đây là...?” Tần Du Tư không lập tức đưa tay nhận.
“Mở ra xem thử đi.” Ai Lợi ra hiệu.
Tần Du Tư nghe lời mở ra, bên trong là một chiếc khăn lụa ánh sáng lưu chuyển, chất liệu đặc biệt, chạm vào mát lạnh mượt mà, bên trên dường như có hoa văn tinh vân đang chầm chậm chảy xuôi.
“Đẹp quá...” Cô khẽ thốt lên, ánh sáng yêu thích bùng lên trong mắt nháy mắt không hề giả tạo, đây quả thực là món đồ tinh xảo mà cô chưa từng thấy qua, “Đàn anh, cái này quá quý giá rồi, em...”
“Chỉ là một chiếc khăn lụa thôi mà,” Ai Lợi ngắt lời cô, giọng điệu nhẹ nhõm, “Anh thấy em hình như rất thích bầu trời sao? Hoa văn ‘Tinh Vân Lưu Quang’ của chiếc khăn này, cảm giác rất hợp với em.” Hắn nhìn gò má hơi ửng hồng vì kinh ngạc và chút bất an của cô, bổ sung thêm, “Sau lần xoa dịu trước, anh cảm thấy Tinh thần đồ cảnh thông suốt hơn rất nhiều, ngay cả mấy lão già trong gia tộc lải nhải nghe cũng không còn phiền phức như vậy nữa. Coi như là... quà cảm ơn?”
Tần Du Tư trong lòng đã rõ, trên mặt lại lộ ra một tia e lệ, cô cẩn thận vuốt ve chiếc khăn lụa, thấp giọng nói: “Đàn anh quá khách sáo rồi... Có thể giúp được đàn anh, em rất vui. Thật ra... tinh thần lực của đàn anh cường đại như vậy, có thể xoa dịu cho ngài, đối với bản thân em cũng là một loại rèn luyện và học tập.” Cô ngước mắt lên, liếc nhanh Ai Lợi một cái, trong đôi mắt màu nâu sẫm kia chứa đầy sự hướng tới thuần túy đối với sức mạnh và một tia ỷ lại khó lòng nhận ra, “Em chưa từng thấy Sentinel nào giống như đàn anh, tinh thần lực vừa ấm áp lại... tràn đầy sức mạnh như vậy.”
Lời này nửa thật nửa giả. Tinh thần lực của Ai Lợi quả thực bàng bạc và tinh thuần, đối với cô mà nói là “thuốc bổ” cực giai.
Ai Lợi dường như rất hưởng thụ kiểu khen ngợi thuần túy, không mang tính vụ lợi này. Hắn khẽ cười một tiếng, giọng nói trầm thấp êm tai: “Em đúng là biết cách nói chuyện. Đi thôi, hôm nay lại đến phòng luyện tập chứ? Anh cảm thấy rìa Tinh thần đồ cảnh lại có chút ngưng trệ rồi.
”
“Vâng, đàn anh.” Tần Du Tư ngoan ngoãn gật đầu, đi theo bên cạnh hắn.
Trong phòng luyện tập tinh thần lực chuyên dụng, quá trình xoa dịu vẫn diễn ra giống như vài lần trước. Tinh thần lực của Tần Du Tư hóa thành những sợi tơ màu vàng kim cực kỳ mảnh mai linh hoạt, cẩn thận từng li từng tí tránh đi những vòng xoáy năng lượng bàng bạc trong Tinh thần đồ cảnh của Ai Lợi, chuẩn xác tìm được vài điểm ô nhiễm nhỏ bé, sau đó dùng cách thức độc đáo của cô, từng chút một làm tan biến chúng.
Sau khi kết thúc, khóe trán Tần Du Tư rịn ra những giọt mồ hôi lấm tấm, hơi thở có chút dồn dập, sắc mặt cũng hơi tái nhợt —— lần này cô cố ý “ăn trộm” nhiều hơn một chút, năng lượng chuyển hóa được khiến gốc Hợp Hoan Hoa màu vàng kim trong thức hải của cô vui vẻ đung đưa.
Ai Lợi từ từ mở mắt ra, cảm nhận sự thanh minh khó tả bằng lời của Tinh thần đồ cảnh, ánh mắt rơi vào khuôn mặt có chút mệt mỏi của Tần Du Tư, chút dò xét và hứng thú trong lòng càng thêm nồng đậm.
“Vất vả rồi.” Hắn vươn tay, cực kỳ tự nhiên dùng đầu ngón tay gạt đi một lọn tóc đỏ bị mồ hôi làm ướt dính trước trán cô. Động tác nhẹ nhàng, mang theo một tia thân mật mờ ám.
Cơ thể Tần Du Tư cứng đờ một cách khó nhận ra, ngay sau đó trên mặt nhanh chóng bay lên hai ráng mây đỏ, cô theo bản năng muốn nghiêng đầu né tránh, nhưng cuối cùng chỉ là lông mi khẽ run, rủ mắt xuống, nhẹ giọng nói: “Không, không sao đâu, đàn anh.”
Cô không từ chối.
Ai Lợi thu hết phản ứng tinh tế của cô vào đáy mắt, độ cong khóe miệng sâu thêm vài phần. Loại phản ứng nửa ngây ngô nửa hiểu chuyện này, khiến hắn cảm thấy rất thú vị. Hắn thích cảm giác khống chế nhịp độ này, thích nhìn dáng vẻ rõ ràng là căng thẳng nhưng lại cố tỏ ra trấn định của cô.
Còn về lời dặn dò “tìm người phụ nữ tóc đỏ” của người anh em tốt Lạc Đặc? Đã sớm bị bộ não đang chìm đắm trong niềm vui mới mẻ của hắn tự động lọc bỏ vào một góc rồi.
“Cuối tuần có rảnh không?” Ai Lợi thu tay về, làm như tùy ý hỏi, “Anh biết tầng cao nhất của đại lục lơ lửng mới mở một ‘Suối nước nóng Tinh Vân’, nghe nói nước suối có tác dụng làm dịu tinh thần lực rất tốt, muốn đi trải nghiệm một chút không?”
“Suối nước nóng?” Đôi mắt Tần Du Tư nháy mắt sáng lên, giống như rơi vào những vì sao, “Em... em chưa từng ngâm suối nước nóng bao giờ. Ở Hành tinh Hôi Nham, ngay cả nước dạng lỏng sạch sẽ cũng rất khan hiếm...” Giọng cô dần thấp xuống, mang theo chút mất mát khó nhận ra, nhưng rất nhanh lại nở nụ cười, “Thật sự có thể dẫn em đi sao?”
Ánh sáng lấp lánh trong mắt cô, một nửa là diễn kịch, một nửa lại là chân thật. Sau khi xuyên không, cô quả thực chưa từng ngâm suối nước nóng, không ngờ thời đại Tinh tế vẫn còn giữ lại hoạt động này, không hổ là Trung Ương Tinh.
“Đương nhiên,” Ai Lợi nhìn sự vui mừng không hề che giấu của cô, tâm trạng cũng theo đó mà vui vẻ lên, “Anh đã đặt xong một sân vườn tắm riêng biệt, ‘Trúc Vận Các’, hoàn cảnh rất thanh u, sẽ không có người quấy rầy.”
Trái tim Tần Du Tư lỡ một nhịp, sân vườn riêng biệt... Đây quả thực là cơ hội trời ban! Cô đè nén sự kích động trong lòng, trên mặt ửng lên ráng hồng e lệ, giọng nói nhỏ như muỗi kêu nhưng nghe rõ mồn một: “Vâng... cảm ơn đàn anh.”
Nhìn Tần Du Tư ôm chiếc khăn lụa Tinh Vân Lưu Quang kia, giống như một con sóc nhỏ nhận được hạt dẻ yêu thích, mang theo sự nhảy nhót và bẽn lẽn không giấu được rời khỏi phòng luyện tập, Ai Lợi · Bố Lai Khắc lười biếng tựa vào tường, đầu ngón tay vô thức vân vê, hồi vị lại xúc cảm vi diệu khi đầu ngón tay chạm vào mái tóc cô vừa rồi, cùng với vệt ửng đỏ trên mặt cô.
“Tiểu gia hỏa thú vị.” Hắn thấp giọng tự lẩm bẩm, độ cong nhếch lên nơi khóe miệng mang theo vài phần nghiền ngẫm. Quá trình dẫn dắt, khống chế, nhìn con mồi cẩn thận từng li từng tí thăm dò trong tấm lưới do chính mình dệt ra này, quả thực khiến người ta vui sướng hơn cả dự đoán của hắn.
Còn ở một bên khác, Tần Du Tư đang âm thầm tính toán trong lòng. Mồi đã thả xuống, dây cũng thả càng lúc càng dài, đã đến lúc cân nhắc... cất lưới rồi.
Chaporia
Bình Luận (0)