“Sao ta lại trời sinh đã như vậy, ta thích huynh, mới có thể như vậy.”

“Huynh làm ta tổn thương quá.”

Tạ Liễu Nhi rũ mày vô cùng thất vọng.

Ân Chi cảm thấy hắn không thể lại bị Tạ Liễu Nhi lừa gạt nữa, dáng vẻ này của Tạ Liễu Nhi, một chút cũng không đáng tin.

Cái gì mà đau lòng khổ sở, cái gì mà thích không phải hắn thì không được, đều là giả tạo.

“Ngươi đã không muốn về, vậy ngươi tự mình ở lại đây đi.”

Ân Chi nói xong liền muốn rời đi, Tạ Liễu Nhi kéo hắn lại, không cho hắn đi.

“Ân Chi ca ca, huynh nhẫn tâm như vậy sao? Rốt cuộc ta có chỗ nào không vừa ý huynh?”

Thần sắc Tạ Liễu Nhi đầy vẻ cầu xin, nàng không biết rốt cuộc mình đã làm sai chuyện gì, Ân Chi lại phải chán ghét nàng như vậy.

Ân Chi không phải là không được, lại đối với nàng thờ ơ không động lòng, Ân Chi có phải là đàn ông không?

Tạ Liễu Nhi trước nay không tin trên đời này sẽ có người có thể ngồi trong lòng mà vẫn không loạn.

Ân Chi thuần tình như vậy sao?

Ân Chi và Thôi Tri Ngôn tu Vô Tình Đạo không giống nhau, hắn là nam nhân bình thường, nam nhân bình thường có tình dục mới hợp tình hợp lý.

“Ngươi muốn ta nói bao nhiêu lần, ta vĩnh viễn vĩnh viễn sẽ không thích ngươi.”

Ân Chi hất tay Tạ Liễu Nhi ra, hắn bây giờ chỉ muốn rời khỏi đây.

Tạ Liễu Nhi căn bản không quan tâm hắn đã nói gì.

Tạ Liễu Nhi nhìn bàn tay trống rỗng, sự bi thương giữa hàng lông mày của nàng càng sâu hơn: “Cho nên dù ngày mai ta có chết đi, huynh cũng sẽ không có một tia buồn bã nào đúng không?”

Cảm xúc bi thương của Tạ Liễu Nhi ủ rất tốt, sự sầu bi trong đôi mắt khiến người ta khó lòng phớt lờ.

Ân Chi chỉ nhìn một cái, liền thu hồi ánh mắt, hắn không thể nhìn Tạ Liễu Nhi.

Tạ Liễu Nhi chính là một kẻ lừa đảo.

“Ngươi sẽ không chết.”

Cái gọi là ngày mai sẽ chết của Tạ Liễu Nhi, là giả.

Hắn sẽ cứu nàng.

Nhưng hắn sẽ không yêu nàng.

“Nếu ta chết thì sao?”

“Huynh sẽ buồn chứ?”

Tạ Liễu Nhi đứng tại chỗ, Ân Chi không nhìn nàng, cũng không cản trở ánh mắt của nàng rơi trên người hắn, Tạ Liễu Nhi cũng không hùng hổ dọa người, nàng chỉ nhìn hắn.

Muốn một câu trả lời.

Chỉ vậy mà thôi.

“Sẽ không.”

Ân Chi nghĩ, đây chẳng qua là một câu hỏi mang tính giả thiết vĩnh viễn sẽ không xuất hiện.

Tạ Liễu Nhi sẽ không chết, hắn càng sẽ không buồn.

“Vậy huynh đi đi.”

Tạ Liễu Nhi không giữ Ân Chi lại nữa.

Ân Chi không ngờ Tạ Liễu Nhi vậy mà lại thực sự không giữ hắn nữa.

Hắn không hạ được thể diện để ở lại, chỉ đành mang theo sự bất mãn rời đi.

Bất quá trong lòng hắn càng hiểu rõ, hắn vốn không nên lưu luyến.

Tạ Liễu Nhi và hắn là người của hai thế giới, huống hồ trong miệng Tạ Liễu Nhi căn bản không có một câu nói thật.

Tạ Liễu Nhi xác định Ân Chi rời đi rồi, liền nằm xuống tại chỗ.

Ân Chi vậy mà cũng lòng dạ sắt đá như thế, là điều nàng không ngờ tới.

Nàng vốn tưởng nhắc tới cái chết, Ân Chi dẫu sao cũng sẽ có vài phần xúc động, nhưng cũng không có.

Chẳng lẽ nói, nàng định sẵn chỉ có thể chết đi sao?

Tạ Liễu Nhi đưa tay che khuất mặt trăng, giống hệt như hoàn cảnh của nàng lúc này, thân ở trong đêm tối, không có một tia sáng nào.

Nhưng trong từ điển cuộc đời nàng không có hai chữ từ bỏ.

Tạ Liễu Nhi cứ thế ngủ thiếp đi.

Dù sao cũng sẽ không từ bỏ, những chuyện khác ngày mai rồi tính.

.

Nhưng khi nàng tỉnh lại, lại là ở trong phòng của mình.

Kỷ Vãn Dao vẫn đang canh chừng nàng.

“Sao tỷ lại ở đây?”

Tạ Liễu Nhi đâu có mất trí nhớ.

“Là đại sư huynh đưa muội về, huynh ấy lo muội lại chạy lung tung, bảo ta trông chừng muội.”

Kỷ Vãn Dao thấy Tạ Liễu Nhi kỳ lạ, liền lên tiếng giải thích.

Nàng uyển chuyển nói chuyện với Tạ Liễu Nhi: “Cứ nhất định không phải hắn thì không được sao?”

Thái độ của nàng ôn hòa.

Đã là có sự thay đổi rồi.

Nếu là nàng thẳng thắn không kiêng dè, nàng đã phải mắng Ân Chi rồi.

Tạ Liễu Nhi vậy mà vì Ân Chi, tự mình ngủ quên ở chỗ suối nước nóng, Ân Chi vậy mà không đưa Tạ Liễu Nhi về?

Về chuyện giữa Ân Chi và Tạ Liễu Nhi, Kỷ Vãn Dao chỉ biết được từ chỗ Thôi Tri Ngôn là Tạ Liễu Nhi và Ân Chi đã xảy ra xích mích.

Những chuyện khác hoàn toàn không biết.

Dù sao bất kể nguyên do là gì, tóm lại đều là vấn đề của Ân Chi.

Tạ Liễu Nhi chỉ là thích Ân Chi, Tạ Liễu Nhi có thể có lỗi gì?

Tạ Liễu Nhi vừa nghe Kỷ Vãn Dao lại muốn khuyên nàng, nàng chỉ muốn nói, nếu Ân Chi không thích nàng, nàng sẽ chết đó.

Nàng nghĩ nếu Kỷ Vãn Dao biết được sự thật, chắc chắn sẽ giúp nàng đúng không?

Tạ Liễu Nhi nảy ra một ý.

Nói đùa: “Ta không có hắn, sẽ chết đó.”

Kỷ Vãn Dao vội vàng phi phi phi vài tiếng: “Muội nói cái gì vậy? Có hắn hay không có hắn muội đều sống như nhau, đại sư huynh sẽ chữa khỏi cho muội, y thuật của đại sư huynh rất tốt.”

“Muội đừng không tin.”

Kỷ Vãn Dao không muốn Tạ Liễu Nhi một lòng nhào vào trên người Ân Chi.

Tại sao cứ phải luôn để tâm đến một người sẽ không để tâm đến mình?

Tạ Liễu Nhi nên nhìn những người khác.

Ngoài Thôi Tri Ngôn và Ân Chi, thế giới này còn rất nhiều người.

“Ta tin, nhưng không có hắn, ta thực sự sẽ chết đó.”

“Ta thích hắn, không phải hắn thì không được.”

Tạ Liễu Nhi trung trinh không đổi.

Kỷ Vãn Dao nhìn Tạ Liễu Nhi, trong lòng không nói rõ được là tư vị gì.

Nàng và Tạ Liễu Nhi chung đụng không tính là nhiều, nàng từng thấy dáng vẻ Tạ Liễu Nhi cố chấp thích Thôi Tri Ngôn, nàng vốn tưởng Tạ Liễu Nhi thích Ân Chi chẳng qua là để chọc tức Thôi Tri Ngôn, thậm chí khi Thôi Tri Ngôn thay đổi thái độ với Tạ Liễu Nhi, nàng từng rất sợ hãi, từng nghĩ hay là cứ đưa Tạ Liễu Nhi xuống núi.

Mà bây giờ, Tạ Liễu Nhi đã nói rất rõ ràng cho nàng biết, trong thâm tâm nàng, nàng bây giờ chỉ yêu Ân Chi, là thực sự không yêu Thôi Tri Ngôn, cho dù Thôi Tri Ngôn hiện giờ đối xử với nàng rất tốt, vì tìm kiếm cách cứu chữa nàng, ở trong Tàng Thư Các đến mức phế tẩm vong thực.

Đêm khuya không yên tâm về nàng, cố ý gọi nàng dậy, bảo nàng tới canh chừng nàng.

Trước đây nàng có thể nói Thôi Tri Ngôn sẽ kiên thủ đạo tâm, nhưng sau khi tận mắt chứng kiến Thôi Tri Ngôn làm nhiều chuyện như vậy, nàng đã không thể kiên định nói ra câu Thôi Tri Ngôn sẽ không thích Tạ Liễu Nhi nữa.

Thôi Tri Ngôn đối với Tạ Liễu Nhi là khác biệt.

Bất quá thật may mắn, Tạ Liễu Nhi không thích Thôi Tri Ngôn.

Thôi Tri Ngôn bưng thuốc đi tới, lúc ở cửa, vừa vặn nghe thấy Tạ Liễu Nhi và Kỷ Vãn Dao nhắc tới tình cảm của nàng đối với Ân Chi.

Cho dù Ân Chi đối xử với nàng như vậy, nàng vẫn thích Ân Chi, dường như không ai có thể thay đổi được suy nghĩ của nàng.

Trong lòng Thôi Tri Ngôn không phải tư vị, nhưng y che giấu rất tốt, y khẽ ho một tiếng, bưng thuốc xuất hiện.

“Uống thuốc đi.”

Tạ Liễu Nhi nhìn bát thuốc đen ngòm, không cần nếm cũng biết nhất định rất đắng.

“Nhất định phải uống sao?”

Tạ Liễu Nhi không muốn uống cho lắm.

“Muội nói xem?”

Thôi Tri Ngôn cũng liên tưởng tới hôm qua Tạ Liễu Nhi uống thuốc, là Ân Chi đút.

Chẳng lẽ y phải đi gọi Ân Chi tới đút thuốc cho Tạ Liễu Nhi sao? Không thể nào.

Y hận không thể để Ân Chi cách xa Tạ Liễu Nhi một chút.

Ân Chi không thích hợp với Tạ Liễu Nhi.

Khi nào Tạ Liễu Nhi mới có thể nghĩ thông suốt.

Tạ Liễu Nhi mím môi: “Ta vừa mới tỉnh lại, còn chưa ăn gì, hay là ăn chút đồ trước đi?”

“Chuyện này không ảnh hưởng, uống thuốc xong, rồi ăn đồ.”

Thôi Tri Ngôn không cho phép Tạ Liễu Nhi trốn tránh.

Tạ Liễu Nhi nhăn nhó mặt mày cầu cứu Kỷ Vãn Dao, kết quả Kỷ Vãn Dao nhận lấy thuốc từ chỗ Thôi Tri Ngôn, muốn đút cho nàng.

Tạ Liễu Nhi tự biết hết cách, chỉ đành nhận mệnh.

“Ta uống là được chứ gì.”

“Ân Chi đâu?”

Tạ Liễu Nhi uống một ngụm thuốc, liền hỏi tới Ân Chi.

Nhìn sắc trời bên ngoài, canh giờ không còn sớm nữa.

Ân Chi nói muốn chữa khỏi cho nàng, lại đến nay vẫn chưa xuất hiện, chẳng lẽ là bị hành vi tối qua của nàng làm cho tức giận thật rồi?

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...