“Ta quả thực không biết, sao, ngươi không tin ta à?”

Tạ Liễu Nhi kỳ lạ nhìn Sở Ngọc.

Trong lời nói của Sở Ngọc còn mang lại cho nàng một cảm giác thăm dò.

Nhưng ngay khi Tạ Liễu Nhi đang nghi ngờ, Sở Ngọc vô tội đứng thẳng người: “Ta đương nhiên tin tỷ tỷ rồi, tỷ tỷ là người đầu tiên ta gặp trong những ngày ở đây, sao ta có thể không tin tỷ tỷ chứ, chỉ là đau lòng cho tỷ tỷ, vậy mà lại bị Ma tộc truy sát.”

“Tên Ma tộc đó quả thực đáng ghét, muốn hại ta thì thôi đi, ngay cả tiểu kiều nương xinh đẹp như tỷ tỷ cũng không tha.”

Sở Ngọc nói chuyện đầy vẻ căm phẫn, dường như cực kỳ bất bình thay cho Tạ Liễu Nhi.

Tạ Liễu Nhi vì lời của Sở Ngọc mà không khỏi bật cười.

Nghĩ lại, là nàng đa tâm rồi.

Sở Ngọc trước mắt, rõ ràng cực kỳ đơn thuần.

Nàng nói gì, thì tin nấy, nói chuyện lại còn dễ nghe như vậy, thật nên để Ân Chi học hỏi cho đàng hoàng.

“Ta hơi đói rồi.”

Tạ Liễu Nhi kéo tay áo mình, có chút ngại ngùng.

Nơi này phong cảnh như tranh vẽ, Sở Ngọc lại ở đây một thời gian rồi, hẳn là biết chỗ nào có đồ ăn chứ nhỉ?

“Ta đưa tỷ tỷ đi tìm đồ ăn.”

Sở Ngọc không làm Tạ Liễu Nhi thất vọng.

Hắn chủ động nắm lấy tay Tạ Liễu Nhi, rời khỏi bờ nước này.

Tạ Liễu Nhi đi theo sau Sở Ngọc, nhìn hai bàn tay đang nắm lấy nhau, không khỏi suy nghĩ miên man.

Việc chủ động nắm tay này trước đây đều là do nàng làm, sao bây giờ lại thay đổi rồi.

Tạ Liễu Nhi suy nghĩ miên man trong lòng, nhưng không biểu hiện ra ngoài chút nào.

Nàng vẫn nhớ rõ, mục tiêu công lược hiện tại của nàng là Ân Chi.

Lúc này cũng không biết Ân Chi thế nào rồi.

Vì nghĩ đến Ân Chi, Sở Ngọc đưa thức ăn cho nàng, nàng đều không nhận lấy.

Là gà đã nướng chín.

Xem ra Sở Ngọc ở đây, cùng lắm chỉ là hơi buồn chán một chút, những thứ khác ngược lại không bị ảnh hưởng.

“Tỷ tỷ, tỷ đang nghĩ gì vậy?”

Sở Ngọc thấy Tạ Liễu Nhi không nhận, nhẹ giọng hỏi Tạ Liễu Nhi.

Lúc hắn dò hỏi Tạ Liễu Nhi, nói là gọi Liễu Nhi tỷ tỷ có được không, nhưng thực tế, hắn lại gọi hai chữ tỷ tỷ, thân mật hơn không ít.

“Ta đang nghĩ, người bị tách khỏi ta, bây giờ thế nào rồi.”

Tạ Liễu Nhi thở dài.

Nàng còn phải đợi Ân Chi đến tìm nàng nữa.

Ân Chi chính là cọng rơm cứu mạng của nàng.

Mặc dù bây giờ không khẩn cấp nữa, có thêm một chút thời gian, nhưng chỉ cần mạng sống bị đe dọa, nàng vẫn luôn bất an.

“Người đó là gì của tỷ tỷ vậy? Khiến tỷ tỷ lo lắng như thế.”

Sở Ngọc tò mò hỏi Tạ Liễu Nhi.

Trong lúc nói chuyện, hắn đã xé nhỏ con gà nướng, đặt lên giấy thấm dầu, đưa cho Tạ Liễu Nhi.

“Tỷ tỷ vừa ăn vừa nói.”

Sở Ngọc dịu dàng lại ngoan ngoãn, rất hiểu lễ nghĩa.

Tạ Liễu Nhi ngửi thấy mùi gà thơm phức, nàng quả thực đã đói rồi, vì vậy, không từ chối nữa, từng miếng nhỏ ăn lên.

Đồng thời cũng giải thích tình hình của nàng và Ân Chi, nhưng nàng không nói nàng đang theo đuổi Ân Chi.

Xin nhờ, trước mắt chính là mục tiêu công lược thứ ba đấy, có một số chuyện đã không biết, thì không cần thiết phải tự mình thành thật khai báo chứ.

Ai bảo lúc công lược Ân Chi, Ân Chi đâu có ít lần vì chuyện nàng thích Thôi Tri Ngôn mà làm mình làm mẩy.

Để phòng ngừa xảy ra chuyện ngoài ý muốn, không nói là lời nói dối thiện ý.

“Hắn đối xử với tỷ tỷ thật tốt, tỷ tỷ thích hắn sao?”

Tạ Liễu Nhi không ngờ, nàng không hề nhắc đến nửa chữ về quan hệ của nàng và Ân Chi, vậy mà vẫn bị Sở Ngọc đào ra.

“Sao lại hỏi vậy?”

“Không có gì ạ, chỉ là rất tò mò, tỷ tỷ có người mình thích hay không.”

Sở Ngọc nói xong câu này, xấu hổ không dám nhìn Tạ Liễu Nhi.

Tạ Liễu Nhi ho sặc sụa mấy tiếng.

Không thể nào Sở Ngọc vừa gặp đã yêu nàng chứ?

Mục tiêu công lược còn có chuyện này sao?

“Ta không có.

Tạ Liễu Nhi trả lời rất quả quyết.

Nàng quả thực không có, chỉ có mục tiêu cần công lược thôi.

Nàng đối với Ân Chi, hay là đối với Thôi Tri Ngôn, đều không có quá nhiều sự yêu thích, nhiều nhất cũng chỉ dừng lại ở việc thưởng thức nhan sắc.

Không vì gì khác, lúc công lược bọn họ, nàng đã chịu không ít khổ sở, con người nàng khá hẹp hòi, rất thù dai.

Làm nàng không vui rồi, còn muốn nàng thích, điều này rất khó.

Nàng cái gì cũng biết, chỉ là chưa học được cách lấy ân báo oán.

“Không có ạ, ta biết rồi.”

Sở Ngọc mang theo ý cười trả lời Tạ Liễu Nhi.

Khiến người ta không rõ, hắn đây là biết cái gì.

Tạ Liễu Nhi có suy đoán, nhưng không nghĩ nhiều.

Lỡ như chỉ là bản thân mình nghĩ nhiều thì sao.

Sở Ngọc chỉ đơn thuần là thuần tình thôi nhỉ.

.

Tạ Liễu Nhi và Sở Ngọc ở trong hang động, đây là nơi Sở Ngọc dừng chân những ngày qua.

Tạ Liễu Nhi đang nghĩ đợi người đến tìm nàng.

Tuy nhiên điều nàng không ngờ tới là, Ma tộc lại tìm đến trước.

Tạ Liễu Nhi thấy thật kỳ lạ, theo lời Sở Ngọc nói, lúc đó hắn cũng bị Ma tộc đuổi theo, không cẩn thận đi nhầm vào đây, sau đó bị trận pháp truyền tống đến gần đây, rồi không ra khỏi đây được, nên ở lại đây.

Vậy thì, tên Ma tộc này đáng lẽ không thể dễ dàng tìm đến đây mới phải.

Nhưng thực tế là, Ma tộc đến rất nhanh, nhanh đến mức nàng đều cảm thấy nơi này căn bản không an toàn.

Đây là chuyện gì vậy?

“Mau chạy.”

Tạ Liễu Nhi kéo Sở Ngọc, chỉ muốn chạy.

Sở Ngọc đương nhiên là chạy theo nàng rồi, dù sao hắn cũng tu vi không cao, mới chỉ vừa đạt Kim Đan sơ kỳ, làm sao đánh lại Ma tộc cấp cao.

Nhưng tốc độ của Ma tộc rất nhanh, mặc kệ Tạ Liễu Nhi chạy đi đâu, hắn đều có thể trong nháy mắt xuất hiện trước mặt nàng.

Chơi đùa được hai khắc đồng hồ, đại khái là chơi mệt rồi, Ma tộc lập kết giới, cản trở bước chân rời đi của Tạ Liễu Nhi.

“Ngươi tưởng ngươi có thể chạy thoát sao?”

“Thứ ta muốn, chưa bao giờ có thể chạy thoát, ngươi nói xem nếu ngươi không như vậy, ta còn có thể cho ngươi một cái chết thống khoái, ngươi cứ một mực muốn phản kháng, vậy ta sẽ hành hạ ngươi đến chết, sau đó mới lấy trái tim của ngươi.”

“Đây là do tự ngươi chuốc lấy.”

Giọng nói của Ma tộc quỷ dị lại khó nghe.

Tạ Liễu Nhi nghe xong một chút cũng không thích.

“Ta không sợ chết, ta chạy rồi còn có thể không chết, ta là kẻ ngốc sao?”

“Ồ không, ngươi là kẻ ngốc, cho nên mới coi ta là kẻ ngốc.”

Lúc này Ma tộc rõ ràng là vốn đã bất mãn với Tạ Liễu Nhi, lời này của Tạ Liễu Nhi, rõ ràng càng chọc giận hắn hơn.

Nhưng Tạ Liễu Nhi không bận tâm.

Việc nàng phải làm bây giờ là câu giờ.

Nàng tin rằng, Ân Chi sẽ đến.

Ân Chi mặc dù nói chuyện không dễ nghe, nhưng chuyện cứu nàng, hắn chưa bao giờ làm nàng thất vọng.

“Mồm mép lanh lợi!”

Ma tộc bị Tạ Liễu Nhi chọc tức, không muốn nói nhảm với Tạ Liễu Nhi nữa, nhấc tay liền muốn làm bị thương Tạ Liễu Nhi, nhưng Sở Ngọc ở bên cạnh đã ra tay, hắn gian nan hứng chịu một đòn của Ma tộc, bay ra ngoài đập vào gốc cây.

Sở Ngọc bị ném ra khỏi kết giới rồi.

Tạ Liễu Nhi thấy Sở Ngọc bị thương, thần sắc nhìn Ma tộc cực kỳ tồi tệ: “Ngươi có gì thì cứ nhắm vào ta, làm tổn thương hắn thì có ích gì?”

Ma tộc cười, hắn vốn dĩ là muốn giết Tạ Liễu Nhi, Sở Ngọc là tự mình dâng tận cửa.

“Hắn tự mình nguyện ý đỡ đòn cho ngươi, đó là do bản thân hắn ngu xuẩn.”

“Người tu tiên, đều là lũ ngu xuẩn.”

“Ngươi nếu không muốn chết, thì mau cút đi, nếu không ta giết nàng ta xong, tiếp theo sẽ giết ngươi.”

Ma tộc trào phúng sự không biết tự lượng sức mình của Sở Ngọc.

Sở Ngọc ôm ngực, cúi đầu.

“Tỷ tỷ, đều tại ta vô dụng, không có cách nào bảo vệ tỷ.”

“Nhưng, ta vẫn muốn bảo vệ tỷ tỷ.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...