Thái độ của Ân Chi đối với Tạ Liễu Nhi tồi tệ như vậy, theo y thấy, Tạ Liễu Nhi nên giữ khoảng cách với Ân Chi, để Ân Chi nhận rõ thân phận của mình.
Ân Chi nhận lấy lòng tốt của Tạ Liễu Nhi, có tư cách gì mà nói điều không phải về nàng.
Cho dù lần này là Ân Chi đi theo Tạ Liễu Nhi mới có thể kịp thời biết được nàng xảy ra chuyện, thì cũng không thể xóa nhòa sự thật Ân Chi có thái độ không tốt với Tạ Liễu Nhi.
Bây giờ cũng vậy.
Tạ Liễu Nhi rõ ràng nói rất rõ ràng.
Ân Chi còn âm dương quái khí như vậy.
Ân Chi và Tạ Liễu Nhi có quan hệ gì sao? Rõ ràng hai người chẳng có quan hệ gì, Ân Chi căn bản không có tư cách yêu cầu Tạ Liễu Nhi đưa ra lời giải thích, hay đặt hắn lên vị trí đầu tiên.
Ân Chi mở miệng ngậm miệng đều lên án y, vậy bản thân hắn lại làm được cái gì?
Thôi Tri Ngôn ngồi trên ghế, trầm mặc không nói một lời.
Y cứ cố tình muốn ở lại đây.
Không cho Tạ Liễu Nhi và Ân Chi cơ hội ở riêng.
Ân Chi cảm thấy Thôi Tri Ngôn có chút không biết nhìn sắc mặt, tình huống của hắn và Tạ Liễu Nhi như vậy, y vậy mà không rời đi.
Bất quá hắn không hạ được thể diện để bảo Thôi Tri Ngôn đi.
Hắn lại lo lắng cái gì cũng không nói, Tạ Liễu Nhi sẽ không đi theo hắn rời đi.
Bởi vậy, hắn chỉ đành ở đây nói với Tạ Liễu Nhi.
“Ngươi đối với hắn thái độ gì, chẳng lẽ còn cần ta phải nói sao?”
Hắn tuyệt đối không phải ghen tị với thái độ của Tạ Liễu Nhi đối với Sở Ngọc, hắn chỉ cảm thấy Tạ Liễu Nhi làm người khinh phù, cái tật xấu gặp một người yêu một người nên sửa đi.
Sở Ngọc lai lịch bất minh, cho dù là vì nàng mà bị thương, thì có thể chứng minh hắn vô hại sao?
Cái gì cũng không chứng minh được, Tạ Liễu Nhi nên giữ cảnh giác.
“Ta đối với đệ ấy thái độ gì rồi, đệ ấy là thương hoạn, ta thực sự đối với đệ ấy không có ý gì khác.”
“Ân Chi ca ca, tình cảm của ta đối với huynh, chẳng lẽ bây giờ huynh đều không công nhận sao?”
Tạ Liễu Nhi không tin, Ân Chi rõ ràng đã động tâm với nàng rồi, hắn không thể nào thờ ơ với sự ái mộ của nàng, nếu không đó tính là tim động gì chứ.
Ân Chi và Tạ Liễu Nhi đứng đối diện nhau, tay hắn chắp sau lưng, vô thức siết chặt.
Tạ Liễu Nhi ngoài miệng nói thì hay lắm.
“Vậy ngươi để hắn sống ở chỗ ngươi, ngươi định vẫn luôn chăm sóc hắn sao?”
Ân Chi muốn Tạ Liễu Nhi tiễn Sở Ngọc đi.
“Đây là vì không để chuyện bé xé ra to, ngươi là muốn để tiểu sư muội trở thành người vô tình vô nghĩa sao? Hắn cứu tiểu sư muội, còn muốn bỏ mặc hắn, ngươi tưởng tiểu sư muội là người thế nào?”
Thôi Tri Ngôn đáng lẽ phải là một người không thích nói chuyện, nhưng giờ phút này, y lại cướp lời, giành trước một bước thay Tạ Liễu Nhi từ chối Ân Chi.
Tạ Liễu Nhi đối với chuyện này còn khá vui vẻ.
Sở Ngọc nói thế nào cũng là vì nàng mà bị thương, nàng hợp tình hợp lý phải chăm sóc.
Lời của Thôi Tri Ngôn là trái với lương tâm, y cũng không muốn Sở Ngọc ở lại chỗ Tạ Liễu Nhi, nhưng lúc này không có cách nào tốt hơn.
Tạ Liễu Nhi không phải là loại người được người ta cứu, lại không báo ân, Tạ Liễu Nhi là người trọng tình cảm nhất.
Ân Chi căn bản không hiểu Tạ Liễu Nhi, mọi việc hắn làm đều lấy suy nghĩ của bản thân làm đầu.
Tạ Liễu Nhi mau chóng nhìn rõ Ân Chi là người thế nào, tránh xa hắn ra đi.
“Ta nói chuyện với nàng, liên quan gì đến ngươi?”
Ân Chi nhìn Thôi Tri Ngôn liền thấy bực mình.
Cũng chính là vì phải giữ gìn danh tiếng của Nhất Kiếm Tông, Sở Ngọc mới có thể nằm trên giường của Tạ Liễu Nhi.
Hắn chỉ có lúc cùng Thôi Tri Ngôn tìm kiếm Tạ Liễu Nhi, mới không có ý kiến với Thôi Tri Ngôn, bây giờ hắn cảm thấy Thôi Tri Ngôn chính là một tên ngu ngốc.
Tạ Liễu Nhi không thích Thôi Tri Ngôn quả thực hợp tình hợp lý!
Chẳng lẽ Thôi Tri Ngôn không nhìn ra Tạ Liễu Nhi khá để tâm đến Sở Ngọc sao?
Không, y căn bản không để ý việc Tạ Liễu Nhi để tâm đến Sở Ngọc.
Ân Chi một mặt xen vào việc của người khác, một mặt lại vẫn không thừa nhận Tạ Liễu Nhi đối với hắn là đặc biệt.
Hắn tự thấy hắn đối với Tạ Liễu Nhi chẳng qua là trách nhiệm, ngoài ra không còn tình cảm nào khác, hắn chẳng qua là không muốn Tạ Liễu Nhi bị người ta lừa mà thôi.
Sở Ngọc lai lịch bất minh, nhìn thế nào cũng không giống người tốt.
Nếu hắn đã muốn cứu Tạ Liễu Nhi, thì nên ngăn chặn mọi nguy hiểm bên cạnh nàng.
“Ta chỉ là trần thuật sự thật, ngươi nên tôn trọng tiểu sư muội.”
Thôi Tri Ngôn một câu tiểu sư muội hai câu tiểu sư muội, Ân Chi cảm thấy chói tai cực kỳ.
Gió nhẹ ngoài cửa sổ hiu hiu thổi, lay động lá trúc, bay vào trong phòng, bầu không khí trong phòng lúc này cứng đờ.
Tạ Liễu Nhi ngược lại là không muốn làm căng.
Nhưng hai người trước mắt này, xem ra ai cũng không nhường ai.
“Tiểu sư muội? Tư chất của nàng thực sự có thể ở lại Nhất Kiếm Tông sao?”
Ân Chi nhắc tới chuyện cơ thể của Tạ Liễu Nhi.
Hắn muốn đưa Tạ Liễu Nhi rời đi.
Tạ Liễu Nhi vốn tu luyện sẽ không suôn sẻ, cớ gì phải cưỡng cầu, không bằng hắn đưa nàng đi, chữa bệnh tục mệnh cho nàng.
Như vậy Tạ Liễu Nhi cũng không cần chăm sóc Sở Ngọc, càng không cần quản chuyện của Nhất Kiếm Tông.
Dù sao đến bước này rồi, Nhất Kiếm Tông không cần Tạ Liễu Nhi đi tranh đoạt vinh dự.
Mà Tạ Liễu Nhi vốn là vì đại sư tỷ của Nhất Kiếm Tông mới rơi vào hiểm cảnh, Sở Ngọc cứu Tạ Liễu Nhi, chuyện này quy cho cùng là lỗi của Nhất Kiếm Tông, vừa vặn để Nhất Kiếm Tông chăm sóc Sở Ngọc.
Ân Chi càng nghĩ càng cảm thấy cách này không tồi.
Tạ Liễu Nhi kinh ngạc nhìn chằm chằm Ân Chi, lời của Ân Chi là có ý gì?
Chuông cảnh báo trong nàng rung lên.
“Ta sẽ dạy dỗ tiểu sư muội, không cần ngươi bận tâm.”
Thôi Tri Ngôn tấc bước không nhường mà từ chối Ân Chi.
Thái độ của Ân Chi quá rõ ràng rồi.
Thôi Tri Ngôn không muốn Ân Chi nói ra miệng, y lo lắng Tạ Liễu Nhi sẽ đồng ý.
Dù sao sự để tâm vô điều kiện của Tạ Liễu Nhi đối với Ân Chi, y đều nhìn thấy rõ.
Rõ ràng Ân Chi đối xử với nàng không tốt như vậy.
“Ta đưa ngươi đi, ngươi có đi theo ta không?”
Ân Chi sao có thể không nhìn ra suy nghĩ của Thôi Tri Ngôn, hắn trực tiếp hỏi Tạ Liễu Nhi.
Tạ Liễu Nhi suy đoán là một chuyện, nhận được sự xác định lại là một chuyện khác.
Không phải chứ, Ân Chi đang nghĩ gì vậy?
Nếu nàng cứ thế rời khỏi Nhất Kiếm Tông, vậy khi nào mới có thể gặp lại Thôi Tri Ngôn và Sở Ngọc, Ân Chi đâu phải là duy nhất.
Nhưng bây giờ nếu nàng từ chối, Ân Chi sẽ có phản ứng gì?
Vất vả lắm nàng mới có được tim động, sẽ giảm xuống sao? Về chuyện này, Tử Văn vẫn luôn chưa từng nói qua.
“Nói chuyện.”
Ân Chi bất mãn sự trầm mặc của Tạ Liễu Nhi.
Sự trầm mặc của Tạ Liễu Nhi khiến hắn trông rất nực cười.
Cho nên Tạ Liễu Nhi quả nhiên là một kẻ lừa đảo.
Nàng căn bản không giống như nàng nói là để tâm đến hắn như vậy.
Nếu không chuyện này có gì đáng để do dự?
Hắn đưa nàng xuống núi, bên cạnh hắn sẽ chỉ có nàng, hơn nữa sẽ tận tâm chăm sóc nàng.
Tạ Liễu Nhi có lý do để từ chối sao?
“Ân Chi ca ca, huynh bảo ta đi theo huynh, ta đương nhiên là vui rồi.”
Tạ Liễu Nhi do dự một lát, quyết định một chữ, kéo!
Đợi Tử Văn tỉnh lại rồi, nàng bàn bạc với hắn một chút rồi tính tiếp.
Phải làm rõ nếu nàng đi rồi, sau này xác suất gặp được Thôi Tri Ngôn và Sở Ngọc là thế nào a.
Tạ Liễu Nhi không thích làm chuyện không nắm chắc.
“Vậy chúng ta bây giờ đi luôn.”
Ân Chi không nghe ra thâm ý trong lời nói của Tạ Liễu Nhi, kéo tay Tạ Liễu Nhi, liền muốn đưa nàng đi.
Tạ Liễu Nhi nhìn hai bàn tay đang nắm lấy nhau, bị động bị Ân Chi kéo đi, nhưng chưa đi được mấy bước, lại bị người ta bắt lấy bàn tay còn lại.
“Ân Chi, muội ấy là đệ tử của Nhất Kiếm Tông, ngươi đã hỏi qua ta chưa?”
Thôi Tri Ngôn kéo tay Tạ Liễu Nhi, ép nàng dừng lại, mà giọng điệu y chất vấn Ân Chi, cực kỳ lạnh lẽo.
Chaporia
Bình Luận (0)