“Tại sao ngươi lại cản ta đưa nàng ấy rời đi?”
Ân Chỉ không đợi được Tạ Liễu Nhi, nhìn thấy Thôi Tri Ngôn, dứt khoát trút giận lên Thôi Tri Ngôn.
Hắn phát tiết sự bất mãn của mình.
Cho dù hắn biết, có lẽ sự cản trở của Thôi Tri Ngôn, căn bản chẳng là gì.
Tạ Liễu Nhi trước kia thích Thôi Tri Ngôn như vậy, nhưng bây giờ cũng quả thực là không thích nữa.
Không, không đúng, Tạ Liễu Nhi là thật sự không thích nữa sao?
Ân Chỉ lại không chắc chắn nữa.
Rõ ràng Tạ Liễu Nhi cùng hắn gặp nạn, nàng vì hắn có thể bất chấp tất cả, nhưng tại sao, cho dù như vậy, hắn vẫn không thể toàn tâm toàn ý tin tưởng Tạ Liễu Nhi.
Tạ Liễu Nhi vì hắn làm rất nhiều, nhưng hắn lại luôn cảm thấy Tạ Liễu Nhi đều là giả dối.
Nhưng hắn không có cách nào đem những thứ này đi nói với Tạ Liễu Nhi.
Trong thâm tâm hắn cho rằng Tạ Liễu Nhi là kẻ lừa đảo, nhưng nếu thật sự bảo hắn đi chứng thực, hắn lại nhút nhát rồi.
Hắn không muốn làm như vậy, cho nên, chỉ có thể bới móc khuyết điểm của Thôi Tri Ngôn.
Thôi Tri Ngôn lạnh lùng nhìn Ân Chỉ: “Ta sẽ không để tiểu sư muội đi xuống núi cùng ngươi, muội ấy là sư muội của ta.”
Ân Chỉ bật cười: “Ngươi cũng biết, nàng ấy chỉ là sư muội của ngươi, ngươi xen vào việc của người khác làm gì?”
Ân Chỉ ghét Thôi Tri Ngôn.
Trước kia Thôi Tri Ngôn nhận lấy lòng tốt của Tạ Liễu Nhi, không phải rất cao cao tại thượng sao?
Bây giờ tính là gì? Tính là hắn biết khói lửa nhân gian sao? Thật nực cười!
“Cho dù ngươi nói gì, ta cũng sẽ không để muội ấy đi theo ngươi.”
“Phiền ngươi nhường đường.”
Thôi Tri Ngôn lười nói nhảm với Ân Chỉ.
Ân Chỉ làm gì, cũng sẽ không thay đổi quyết định của hắn.
Ân Chỉ căn bản không phải là lang quân tốt của Tạ Liễu Nhi.
Một nam tử có thái độ tồi tệ với Tạ Liễu Nhi, có gì đáng để Tạ Liễu Nhi gửi gắm.
Tạ Liễu Nhi xứng đáng với người tốt hơn, mà người này tuyệt đối không phải là Ân Chỉ.
Thôi Tri Ngôn nhìn Ân Chỉ chỗ nào cũng không tốt.
Cho dù Ân Chỉ có thể lấy ra thiên tài địa bảo để chữa bệnh cho Tạ Liễu Nhi, hắn cũng bất mãn với Ân Chỉ.
“Ngươi nói không cho, nàng ấy sẽ không đi theo ta sao? Ta cứ muốn đưa nàng ấy đi đấy!”
Ân Chỉ và Thôi Tri Ngôn nhìn nhau, hai người không ai nhường ai.
Thôi Tri Ngôn muốn giữ Tạ Liễu Nhi lại, vậy cũng phải xem xem, Tạ Liễu Nhi có ở lại hay không.
Tạ Liễu Nhi sẽ không đâu.
Bản thân Ân Chỉ trong lòng cũng không chắc chắn Tạ Liễu Nhi có đi theo hắn hay không, nhưng hắn không cho phép Tạ Liễu Nhi ở lại.
Hắn đưa Tạ Liễu Nhi đi, lại không phải vì hại nàng, hắn là cứu nàng...
“Ngươi có thể thử xem.”
Thôi Tri Ngôn không e sợ lời Ân Chỉ nói.
Bởi vì bất luận Ân Chỉ làm gì, hắn đều sẽ ngăn cản hắn.
Tạ Liễu Nhi là đệ tử của Nhất Kiếm Tông, ở lại Nhất Kiếm Tông mới hợp tình hợp lý.
Thôi Tri Ngôn hiện tại rất may mắn, may mắn Tạ Liễu Nhi đã bái nhập Nhất Kiếm Tông, may mắn hắn còn có thân phận này có thể để nàng ở lại bên cạnh hắn.
Hắn không muốn nhốt Tạ Liễu Nhi, hắn chỉ hy vọng Tạ Liễu Nhi có thể đưa ra lựa chọn chính xác nhất cho bản thân nàng, Ân Chỉ trước mắt rõ ràng không phải, hắn không muốn nàng bước vào vũng bùn.
Ai nấy đều đường hoàng trịnh trọng, tuyệt miệng không nhắc đến chữ yêu.
Hai người đạo bất đồng bất tương vi mưu, định sẵn là tan rã trong không vui.
.
Sở Ngọc trải qua kiểm tra, không có chuyện gì cả, theo lý thuyết rất nhanh có thể tỉnh lại, nhưng Sở Ngọc lại nằm trên giường cho đến khi đại bỉ kết thúc.
Trong thời gian đó Thôi Tri Ngôn gọi Kỷ Vãn Dao tới giúp chăm sóc, nhưng Tạ Liễu Nhi kiên trì muốn tự lực thân vi, hết cách, chỉ đành chiều theo Tạ Liễu Nhi.
Ân Chỉ ngược lại muốn Tạ Liễu Nhi đi xuống núi cùng hắn lúc người còn chưa tỉnh, cố tình Tạ Liễu Nhi chính là không vui, cứ trì hoãn mãi, hắn chỉ đành nhận mệnh sắc thuốc cho Tạ Liễu Nhi.
Tạ Liễu Nhi chăm sóc Sở Ngọc, hắn chăm sóc Tạ Liễu Nhi, Ân Chỉ cảm thấy hắn dường như là kẻ dư thừa.
Rõ ràng quan hệ giữa hắn và Tạ Liễu Nhi, là Tạ Liễu Nhi chủ động tiếp cận, không nói đạo lý xông vào thế giới của hắn, đến cuối cùng, lại thành hắn một lòng suy nghĩ cho nàng, còn nàng vì Sở Ngọc cứu nàng, liền để tâm toàn bộ lên người Sở Ngọc.
Rõ ràng lúc đó nếu không phải hắn đi theo nàng, nàng có thể đã sớm bị Ma tộc giết rồi.
Tại sao trong mắt Tạ Liễu Nhi có thể nhìn thấy Sở Ngọc vì nàng mà bị thương, lại không nhìn thấy sự hy sinh của hắn dành cho nàng.
Trong lòng Ân Chỉ bất bình, nhưng hắn tuyệt đối không cho phép bản thân nói ra những lời lẽ giống như ghen tuông.
Hắn căn bản không để tâm Tạ Liễu Nhi đối xử tốt với ai, coi trọng ai, hắn chỉ cảm thấy Tạ Liễu Nhi đã lừa hắn.
Nói cái gì mà thích, nàng thích hắn, thì nên từ đầu đến cuối trong mắt chỉ có hắn.
Hắn chưa từng có người mình thích, nhưng cũng đọc qua không ít thoại bản.
Tạ Liễu Nhi là kẻ lừa đảo, mà hắn tuyệt đối không cho phép bản thân bị lừa.
“Những ngày này ngươi đều túc trực bên cạnh hắn, bên ngoài đã xảy ra chuyện gì, ngươi biết không?”
Ân Chỉ lại tới đưa thuốc cho Tạ Liễu Nhi, nhìn thấy Tạ Liễu Nhi túc trực trước giường người ta, tâm trạng rất không tốt.
Mỗi lần hắn tới nhìn thấy đều là một cảnh tượng như vậy, Tạ Liễu Nhi nửa bước không rời.
Cho dù Thôi Tri Ngôn đều bảo Kỷ Vãn Dao tới giúp nàng rồi, nàng đều từ chối.
Mở miệng ngậm miệng nói thích hắn, những ngày này, trong mắt một chút cũng không có hắn.
“Đã xảy ra chuyện gì?”
Tạ Liễu Nhi thực ra cũng không phải túc trực bên Sở Ngọc, chỉ là nàng và Thôi Tri Ngôn cùng Kỷ Vãn Dao đã bàn bạc xong, về chuyện Tống Vân liên kết với Ma tộc làm nàng bị thương, luôn phải có một kết quả, đợi đại bỉ kết thúc, lại tới tính sổ.
Trong thời gian này, nàng không thể để người ta phát giác sự tồn tại của nàng, cho nên nàng mới không ra khỏi cửa.
Đương nhiên, những chuyện này vì Thôi Tri Ngôn nói là chuyện nội bộ của Nhất Kiếm Tông, không cho nói với Ân Chỉ, nàng liền không nói.
Tạ Liễu Nhi không biết, điều này rơi vào trong mắt Ân Chỉ, đó chính là nàng gặp một người yêu một người, trong mắt chỉ có Sở Ngọc, quả thực là bị oan uổng rồi.
“Tống Vân đã giành được hạng nhất.”
Thực ra chuyện này rất kỳ lạ, linh lực của Tống Vân không tính là cao, ở vòng thứ tư, nàng ta còn liên kết với Ma tộc làm Tạ Liễu Nhi bị thương, lấy đó để cướp đoạt tư cách thăng cấp, mà vòng thứ năm cũng là đánh giết yêu thú, với tư chất của Tống Vân, đáng lẽ không làm được.
Nhưng Tống Vân không chỉ làm được, còn là người đầu tiên, và dùng thời gian ngắn nhất.
Hành vi của Tống Vân rất kỳ lạ.
“Nàng ta vậy mà lại là hạng nhất sao?”
“Cũng hợp lý thôi, dù sao nàng ta nỗ lực như vậy.”
Tạ Liễu Nhi hơi có chút kỳ lạ, nhưng rất nhanh nàng đã nghĩ thông suốt.
Tử Văn từng nói, Tống Vân là nữ chính, nữ chính có tiềm lực lớn đến đâu, cũng không kỳ lạ.
“Ma tộc là do nàng ta trêu chọc tới, ngươi cứ như vậy mà bỏ qua sao?”
Ân Chỉ vốn không muốn nhắc đến chuyện này.
Nhưng cứ nghĩ đến Tạ Liễu Nhi suýt chút nữa đã chết, nàng còn vì Nhất Kiếm Tông mà nuốt giận vào bụng, Tạ Liễu Nhi mới bái nhập Nhất Kiếm Tông bao lâu, đã phải moi tim móc phổi vì Nhất Kiếm Tông như vậy sao?
Chưa khỏi quá mức hoang đường.
Hắn muốn để Tạ Liễu Nhi hiểu, Thôi Tri Ngôn bọn họ đè chuyện này xuống, chính là đặt nàng ở vị trí thứ hai, tông môn như vậy có gì đáng để ở lại, rời đi cùng hắn mới là lựa chọn chính xác.
“Đại sư huynh bọn họ có tính toán riêng.”
Tạ Liễu Nhi đương nhiên sẽ không cứ như vậy mà bỏ qua, nhưng chính như câu nói, muốn một người diệt vong, ắt phải để kẻ đó điên cuồng trước.
Khi nàng ta tưởng rằng bản thân cao cao tại thượng, lại để nàng ta ngã xuống thật đau, đây chẳng phải là một chuyện rất thú vị sao?
Tạ Liễu Nhi chưa bao giờ định buông tha cho Tống Vân.
Tống Vân mấy lần ra tay với nàng, nàng đương nhiên muốn phản kích.
Nhưng Tử Văn cũng nói rồi, nàng là nữ phụ, chưa chắc đã có thể làm Tống Vân bị thương.
Chaporia
Bình Luận (0)