Kỷ Vãn Dao hết lần này tới lần khác nhắc nhở, hắn làm sao có thể không biết.

Nay càng chủ động nhắc tới hắn.

Mục đích của nàng ấy chỉ có một, để hắn thu lại những tâm tư không nên có.

Kỷ Vãn Dao không có ác ý.

Nàng ấy chỉ là bất luận xảy ra chuyện gì đều xếp Nhất Kiếm Tông lên hàng đầu.

Hắn rất rõ.

Không cần Kỷ Vãn Dao nhắc nhở, hắn cũng chưa từng có một khắc nào quên đi trách nhiệm trên người mình.

Hắn sẽ làm những việc mình nên làm.

.

Tạ Liễu Nhi đi vào trong phòng, vạn hạnh Ân Chi và Sở Ngọc không đánh nhau, chỉ là sắc mặt hai người đều không được tốt cho lắm, xem ra chung đụng không được vui vẻ.

“Tỷ tỷ.”

Sở Ngọc không giải thích với Tạ Liễu Nhi đã xảy ra chuyện gì, chỉ tủi thân lại sợ hãi gọi Tạ Liễu Nhi một tiếng.

Tạ Liễu Nhi trong chốc lát mềm lòng, bất kể đã xảy ra chuyện gì, bây giờ Sở Ngọc là một bệnh nhân.

“Ân Chi ca ca, huynh về trước đi, lát nữa ta lại đi tìm huynh.”

Sở Ngọc và Ân Chi không hợp nhau, mau chóng tách hai người ra mới là chính sự.

“Tạ Liễu Nhi, ngươi vì hắn mà đuổi ta đi? Ngươi không uống thuốc, còn muốn đuổi ta rời đi?”

Cuộc nói chuyện giữa Ân Chi và Sở Ngọc không suôn sẻ, do đó hắn không vui.

Hơn nữa hắn vừa rồi còn buông lời tàn nhẫn với Sở Ngọc, người rời đi nhất định sẽ là Sở Ngọc, nhưng bây giờ Tạ Liễu Nhi lại vì Sở Ngọc, mà bảo hắn đi trước.

Hết lần này tới lần khác lấy Sở Ngọc làm đầu, Tạ Liễu Nhi có ý gì?

Nàng có suy nghĩ đến tâm trạng của hắn không?

“Ân Chi ca ca, tại sao huynh lại cảm thấy ta đang đuổi huynh đi?”

Tạ Liễu Nhi cảm thấy mình rất oan uổng.

Tại sao mỗi lần Ân Chi nói chuyện không dễ nghe, còn phải suy đoán lung tung ý của nàng.

Nàng chẳng qua cảm thấy hắn rời đi đối với ai cũng tốt, sao có thể nói là đuổi người chứ, nhiều nhất là mời hắn rời đi.

Dù sao nàng cũng nhớ, Ân Chi vẫn là mạng của nàng.

“Ngươi thế này còn không phải sao? Là cảm thấy ta là kẻ ngu ngốc gì, có thể tùy ý lừa gạt?”

Ân Chi vốn không muốn nổi giận, nhưng Tạ Liễu Nhi thực sự quá đáng.

Tạ Liễu Nhi đi đến trước mặt Ân Chi, nàng chủ động kéo tay Ân Chi, không để tâm Ân Chi buông lời ác ý, kiễng chân lên hôn lên má Ân Chi.

Nàng vốn không định trước mặt Sở Ngọc làm ra hành động thân mật gì với Ân Chi, nhưng bây giờ lúc này dù sao Ân Chi cũng là mục tiêu công lược của nàng.

Ân Chi bộ dạng hiện tại này, liền nhận định nàng để tâm Sở Ngọc vượt qua để tâm hắn, Ân Chi quả thực là nghĩ nhiều rồi, nàng chỉ cảm thấy Sở Ngọc và nàng có nhiều điểm chung nhất, hơi che chở một chút mà thôi.

Trước khi Ân Chi thay đổi mục tiêu công lược, hắn đều là quan trọng nhất, nếu hắn cứ luôn bất an, thì sẽ chỉ ảnh hưởng đến độ hảo cảm, độ hảo cảm chính là mạng của nàng, như vậy, hôn một cái mà thôi, chuyện này không sao cả.

Huống hồ, nàng hôn Ân Chi, Ân Chi e là tức giận đến mức tự mình bỏ đi rồi.

Ân Chi bị Tạ Liễu Nhi khống chế cứng một hồi lâu, mới đột ngột đẩy Tạ Liễu Nhi ra.

“Ngươi làm cái gì vậy?”

Ân Chi gốc tai ửng đỏ, không nhìn Tạ Liễu Nhi.

Hắn, hắn không ngờ Tạ Liễu Nhi lại dám trước mặt Sở Ngọc hôn hắn.

Tạ Liễu Nhi thực sự quá mức khinh phù.

“Ta không làm gì nha, chỉ là cảm thấy Ân Chi ca ca hiểu lầm rồi, ta nên chứng minh cho huynh thấy, ta là thích huynh.”

“Ân Chi ca ca, lát nữa ta đi tìm huynh, được không?”

Tạ Liễu Nhi kéo tay Ân Chi không buông, Ân Chi lùi lại, nàng liền tiến lên, thần tình nàng thuần chân, vô cùng ngoan ngoãn.

Ân Chi nhìn Tạ Liễu Nhi một cái, lại nhìn Sở Ngọc trên giường một cái.

Hắn không thể không thừa nhận, hành vi vừa rồi của Tạ Liễu Nhi, quả thực khiến trái tim bất an của hắn hơi bình tĩnh lại một chút.

Điều này rất quỷ dị, nhưng là sự thật.

Ân Chi khiêu khích nhìn Sở Ngọc một cái, hắn nên mượn cơ hội này để Sở Ngọc biết, người Tạ Liễu Nhi thích là hắn, nàng trước mặt hắn ta hôn hắn, chứng tỏ căn bản không để tâm Sở Ngọc.

Ai ngờ Sở Ngọc căn bản không thèm để ý Ân Chi, không đối mắt với hắn, ánh mắt nhìn sang chỗ khác.

Ân Chi không nhìn thấy thứ mình muốn, cũng không quá tức giận.

Dù sao người Tạ Liễu Nhi thích là hắn, vậy thì để Tạ Liễu Nhi ngắn ngủi ở chung với Sở Ngọc một lát, hắn về sắc thuốc cho Tạ Liễu Nhi tiếp, Tạ Liễu Nhi đi tìm hắn, vừa hay có thể uống.

Hắn là thật sự, muốn cứu Tạ Liễu Nhi, Tạ Liễu Nhi mà nay nhìn mạch đập vô dạng, nhưng, vẫn cần điều lý.

“Tỷ tỷ, tỷ thích hắn đến vậy sao?”

Đợi sau khi Ân Chi rời đi, Sở Ngọc mới nhìn về phía Tạ Liễu Nhi đang đi rót nước cho hắn ta, hỏi ra sự khó hiểu trong lòng mình.

Giữa hàng mày thiếu niên là sự khó hiểu khó gỡ, mang theo nỗi sầu muộn nhàn nhạt.

Tạ Liễu Nhi bưng nước đi đến trước mặt Sở Ngọc: “Đúng vậy, ta thích hắn.”

Tạ Liễu Nhi làm việc luôn thẳng thắn, hơn nữa nàng chính là nên thích Ân Chi, chuyện này không có gì phải giấu giếm, nàng không muốn lừa gạt người khác.

Lừa gạt còn phải nghĩ cách viên hoang, thản nhiên nói cho biết cũng không có gì không tốt đi?

“Hắn đối xử không tốt với tỷ.”

Sở Ngọc tỉnh lại chưa bao lâu, nhưng cũng có thể một châm kiến huyết nói ra lời này.

Vừa rồi trước mặt Sở Ngọc, sự chung đụng của Tạ Liễu Nhi và Ân Chi, quả thực không tính là hòa thuận.

Tạ Liễu Nhi cười khổ một tiếng: “Bởi vì hắn không thích ta đến vậy.”

Tạ Liễu Nhi nhíu mày liễu, ý cười gượng gạo, khiến người ta nhịn không được mà đau lòng cho nàng.

“Hắn không thích tỷ, tỷ cũng đừng thích hắn nữa nha.”

Sở Ngọc giống như một thiếu niên không biết che giấu tình cảm của mình, giọng điệu bốc đồng, đem mọi chuyện nghĩ rất đơn giản.

Tạ Liễu Nhi nhận lấy chén nước trống không: “Đệ mới vừa tỉnh lại, nghỉ ngơi thêm một lát đi, lát nữa, ta bảo Đại sư huynh đến xem cho đệ.”

Thủ đoạn chuyển chủ đề của Tạ Liễu Nhi, quá mức rõ ràng.

Sở Ngọc không như ý Tạ Liễu Nhi: “Tỷ thích hắn đến vậy sao? Thích đến mức, cho dù hắn đối xử không tốt với tỷ, cũng không sao ư?”

Hắn ta kéo tay nàng lại, không cho nàng đi đặt chén nước xuống, hơi dùng sức một chút, chén nước trong tay Tạ Liễu Nhi rơi xuống đất, ngã ngồi trên giường, lọt vào trong lòng Sở Ngọc.

Tạ Liễu Nhi ngước nhìn Sở Ngọc, có thể nhìn thấy cằm dưới, yết hầu của hắn ta.

Không thể không nói, Sở Ngọc lớn lên khá đẹp, góc độ nào cũng không có tì vết.

Bất quá, bây giờ không phải lúc thưởng thức.

Tạ Liễu Nhi hoảng loạn muốn đẩy Sở Ngọc ra.

Sở Ngọc ôm lấy nàng, không chịu buông tay, thậm chí còn vượt rào hôn lên gáy nàng.

Tạ Liễu Nhi cảm giác cả người tê dại.

Đó là nơi rất nhạy cảm của nàng!

Sở Ngọc không nói võ đức!

Không phải! Nàng đã nói rồi, người nàng thích là Ân Chi, vừa rồi còn trước mặt hắn ta, chủ động hôn Ân Chi, sao Sở Ngọc còn có thể hôn nàng?

Hắn ta muốn làm nam tiểu tam?

Tạ Liễu Nhi trong đầu vận hành tốc độ cao, đáng hận Tử Văn không online! Nàng đây là phải tiếp tục hay là từ chối nha?

“Đệ làm cái gì vậy?” Tạ Liễu Nhi nũng nịu dường như muốn quát lớn Sở Ngọc, nhưng lời nói ra, lại quá mức mềm mại.

Xuất phát từ đạo đức, Tạ Liễu Nhi vẫn muốn từ chối.

Huống hồ, trong lòng nàng sáng như gương, Sở Ngọc trước mắt này, quả thực lai lịch không rõ.

Thiếu niên thuần tình, chủ động hôn nàng?

Điều này chưa khỏi quá kỳ lạ rồi.

“Tỷ tỷ, ta thích tỷ.”

Sở Ngọc không buông Tạ Liễu Nhi ra, hắn ta ngậm lấy dái tai của Tạ Liễu Nhi, giọng nói khàn khàn bày tỏ tâm ý của mình với Tạ Liễu Nhi.

Tim Tạ Liễu Nhi đập rất nhanh.

Vẫn luôn là nàng chủ động tiếp cận nam tử, Sở Ngọc là người đầu tiên chủ động như vậy.

Hắn ta không phải rất thuần tình sao?

Lúc mới gặp mặt, đó là giả vờ?

Tạ Liễu Nhi bây giờ đầu óc rất choáng váng, lý trí mách bảo nàng, nên đẩy ra, nhưng cơ thể lại mách bảo nàng, đệ đệ ngoan ngoãn hiểu chuyện, ai mà không yêu?

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...