Bản thân Sở Ngọc vì Tạ Liễu Nhi đáp lời, trong lòng còn tính là vui vẻ, kết quả hắn còn chưa kịp nghĩ tiếp theo nên thuận nước đẩy thuyền như thế nào, liền nghe thấy giọng nói của Thôi Tri Ngôn.
Thôi Tri Ngôn tới làm gì.
Không có việc gì làm đúng không.
Thời gian Sở Ngọc ở Nhất Kiếm Tông không tính là dài, phần lớn thời gian thậm chí là đang hôn mê, nhưng muốn đi làm rõ một số chuyện, không cần đích thân đi nghe ngóng hắn cũng có thể rõ ràng rành mạch.
Quan hệ giữa Tạ Liễu Nhi cùng Ân Chi và cả Thôi Tri Ngôn, hắn đều rõ ràng.
Ân Chi có ý với Tạ Liễu Nhi, Sở Ngọc nhìn ra được, còn Thôi Tri Ngôn có suy nghĩ gì với Tạ Liễu Nhi, hắn cũng biết.
Dù sao lúc ở Nhất Kiếm Tông, bất kể là Ân Chi hay là Thôi Tri Ngôn, đều muốn đuổi hắn đi.
“Tỷ tỷ, chúng ta đi thôi, bên kia hình như rất đẹp.”
Sở Ngọc muốn Tạ Liễu Nhi phớt lờ Thôi Tri Ngôn, hắn đưa tay chỉ về phía ánh đèn vạn nhà cách đó không xa, đại khái là có người đang thả đèn Khổng Minh, lấy đó ý đồ để Tạ Liễu Nhi rời đi cùng hắn.
Đáng tiếc giờ phút này Tạ Liễu Nhi đã theo tiếng nói nhìn thấy Thôi Tri Ngôn cách đó không xa.
Trên tay Thôi Tri Ngôn còn cầm một phần bánh ngọt nóng hổi.
Tạ Liễu Nhi không nhúc nhích.
Sở Ngọc cảm thấy vô cùng phiền muộn.
Tạ Liễu Nhi đối với hắn không tồi, nhưng ngoài việc không tồi ra, lại không phải là duy nhất.
Thật sự không muốn những kẻ rảnh rỗi xuất hiện quấy rầy hắn.
Sở Ngọc nỗ lực đè nén cảm xúc tiêu cực xuống.
“Ngươi đợi chút, Đại sư huynh gọi ta kìa.”
Quan hệ giữa Tạ Liễu Nhi và Thôi Tri Ngôn là hòa thuận, tính tình Thôi Tri Ngôn thiên về lạnh lùng, khác với thái độ tồi tệ của Ân Chi đối với nàng.
Huống hồ Thôi Tri Ngôn đối với nàng ở một số phương diện, vẫn là không tồi.
Hơn nữa Thôi Tri Ngôn tu Vô Tình Đạo, nàng một mực chủ động, Thôi Tri Ngôn chẳng qua là cự tuyệt, lỗi lầm của hắn không lớn như Ân Chi.
Thêm nữa, đều là mục tiêu tương lai phải công lược, Tạ Liễu Nhi đương nhiên là muốn giữ thăng bằng bát nước rồi.
Sở Ngọc không muốn Tạ Liễu Nhi và Thôi Tri Ngôn có bất kỳ giao thoa nào, nhưng giờ khắc này, hiển nhiên cái không muốn của hắn cũng không quan trọng.
“Ta tùy tiện đi dạo một chút, liền gặp được các ngươi, cũng thật trùng hợp.”
Thôi Tri Ngôn đi đến bên cạnh Tạ Liễu Nhi, trên tay còn cầm túi giấy.
Tạ Liễu Nhi gật gật đầu: “Quả thực rất trùng hợp.”
“Trấn nhỏ nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, có thể gặp xong Ân đạo hữu, lại gặp được ngươi, xác thực rất trùng hợp nhỉ.”
Sở Ngọc cũng nói rất trùng hợp, chỉ là sự trùng hợp của hắn, là đang buông lời mỉa mai.
Tạ Liễu Nhi nghe ra được Sở Ngọc bất mãn, bất quá giả vờ như không biết.
Đối với một số tính khí nhỏ nhặt hợp lý của Sở Ngọc, nàng vẫn sẽ dung túng.
“Ta mua bánh ngọt cho muội, bây giờ vẫn còn nóng hổi, nhân lúc còn nóng ăn đi, là món muội thích đấy.”
Thôi Tri Ngôn nói chuyện nhàn nhạt, hơi mang theo chút dịu dàng.
Sở Ngọc đứng cùng Tạ Liễu Nhi, nhìn thấy bánh ngọt Thôi Tri Ngôn đưa tới, Tạ Liễu Nhi định đưa tay ra nhận, hắn liền rất không vui.
Thôi Tri Ngôn rõ ràng ôm tâm tư khác, Tạ Liễu Nhi nhìn không ra sao?
Chẳng lẽ nói Tạ Liễu Nhi không phải nhìn không ra, chỉ là đối với Thôi Tri Ngôn có tâm tư nhỏ khác.
Sở Ngọc có thể không coi Ân Chi ra gì, nhưng đối mặt với Thôi Tri Ngôn đã thay đổi vẫn sẽ có chút bất an.
Không vì gì khác, ai bảo Thôi Tri Ngôn là người đầu tiên mà Tạ Liễu Nhi ái mộ.
Trong thứ tự trước sau, Thôi Tri Ngôn là người xuất hiện đầu tiên, không trách hắn có cảm giác nguy cơ.
Tạ Liễu Nhi cầm lấy bánh ngọt trong tay, trong lòng vui vẻ, là bánh hạt dẻ, quả thực là món nàng thích.
Ngược lại không biết, hóa ra Thôi Tri Ngôn cũng từng chú ý tới sở thích của nàng.
“Cảm ơn Đại sư huynh.”
Tạ Liễu Nhi ngọt ngào gọi Thôi Tri Ngôn là Đại sư huynh, sau đó lấy một miếng, đút cho Sở Ngọc ăn.
Sở Ngọc nhìn bánh ngọt đưa đến bên miệng mình, trong lòng nhiều thêm một tia cảm giác dị thường.
Chaporia
Bình Luận (0)