Tạ Liễu Nhi bị nụ hôn bất ngờ làm cho ngây người.

Ý là, Sở Ngọc giây trước còn vô cùng thuần tình, lúc này lại bạo dạn như vậy, có hợp lý không? Có logic không?

Tạ Liễu Nhi lúc sắp không thở nổi nữa, mới đẩy Sở Ngọc ra.

Sở Ngọc cưỡng hôn rất bá đạo, nhưng hắn thực sự không cho nàng cơ hội thở, nàng là phàm nhân, nàng cần phải thở.

“Đêm hôm khuya khoắt, đệ làm cái gì vậy?”

Gốc tai Tạ Liễu Nhi đỏ ửng, Sở Ngọc đây là làm nàng ngại ngùng rồi.

Trước kia chỉ có nàng làm người khác ngại ngùng, lại không ngờ bản thân nàng cũng có lúc ngại ngùng.

Sở Ngọc nói hắn phóng đãng, nhưng hành động của hắn cũng rất ngượng nghịu...

Tạ Liễu Nhi hít sâu, để bản thân bình tĩnh lại.

Bây giờ không thể để Sở Ngọc đắc ý được.

Chỉ là diễn kịch thôi, nàng phải đợi, đợi Sở Ngọc động lòng.

Tình yêu của Sở Ngọc dành cho nàng, rất quan trọng, nàng phải sống tiếp mà.

“Ta chỉ muốn gần gũi với tỷ tỷ, tỷ tỷ không thích sao?”

Sở Ngọc làm chuyện xấu, nhưng lại rất vô tội.

Dường như người vừa nãy cưỡng hôn không phải là hắn.

Hắn là người vô tội nhất.

“... Cũng không phải là không thích, chỉ là bây giờ không còn sớm nữa, đệ nên về nghỉ ngơi đi, hơn nữa giữa chúng ta, không nên thân mật như vậy.” Tạ Liễu Nhi nói chuyện dịu dàng nhưng cũng rất trực tiếp.

Người chủ động hôn là nàng, người nói không nên thân mật cũng là nàng.

Lời đều bị Tạ Liễu Nhi nói hết rồi.

Sắc mặt Sở Ngọc không được tốt lắm.

Nửa câu đầu hắn đương nhiên vui mừng, nhưng nửa câu sau lại khiến hắn phản cảm.

Tạ Liễu Nhi chấp nhận sự thân mật, không phải là chấp nhận hắn sao?

“Hôm nay tỷ tỷ không kiên định lựa chọn ta, ta rất buồn.”

Sở Ngọc giỏi nhất là trực tiếp bày tỏ cảm xúc của mình.

Không có gì là không thể nói thẳng, chỉ có nói thẳng, mới có thể nhận được câu trả lời.

Hắn muốn Tạ Liễu Nhi lựa chọn hắn.

Chỉ có thể là hắn.

Chỉ có một mình hắn.

Những người khác đều chỉ có thể làm nền.

Tạ Liễu Nhi trong lòng khổ não.

Sở Ngọc ngược lại đã nói thẳng rồi, nàng có thể nói gì đây? Nàng không thể nào kiên định lựa chọn Sở Ngọc được.

Bản thân Sở Ngọc tâm hoài bất quỹ, còn yêu cầu nàng kiên định lựa chọn, sao không giữa đêm khuya nằm mơ luôn đi.

Tạ Liễu Nhi có hảo cảm với cậu đệ đệ thích làm nũng như Sở Ngọc, nhưng hảo cảm không thể được đằng chân lân đằng đầu.

Nhưng mà, những điều này tạm thời không tiện nói ra.

“Đó chẳng phải đều là có nguyên nhân sao.”

Vốn dĩ bản thân Sở Ngọc đã không đúng, nàng không tính toán nữa, Sở Ngọc ngược lại còn được nước lấn tới.

Lời trong lòng Tạ Liễu Nhi chưa từng nói ra khỏi miệng.

“Nguyên nhân gì chứ, tỷ tỷ nghi ngờ tấm chân tình ta dành cho tỷ sao?”

Sở Ngọc là một cái chảo không dính, thế nào cũng không phải là vấn đề của hắn.

Tóm lại là, hắn muốn bên cạnh Tạ Liễu Nhi chỉ có một mình hắn, mà hắn làm gì cũng đều đúng.

Tạ Liễu Nhi không nghĩ như vậy, thì hắn sẽ dẫn dắt Tạ Liễu Nhi nghĩ như vậy.

“Ta không nghi ngờ, ta biết tấm chân tình đệ dành cho ta, nhưng đệ cũng biết đấy, trước đây ta thích Ân sư huynh.”

“Ta biết, bọn họ nhắm vào đệ, đệ rất không vui, nhưng A Ngọc à, câu nói không có lửa làm sao có khói, đệ sẽ không phải là chưa từng nghe qua chứ.”

Cho một cái tát, rồi cho một quả táo ngọt, Tạ Liễu Nhi cũng biết làm.

Sở Ngọc hùng hổ dọa người, được đằng chân lân đằng đầu, thì nàng cũng phải nhắc nhở Sở Ngọc, muốn lừa gạt nàng, không phải là không được, nhưng làm nũng cưỡng cầu, thì vô dụng thôi.

Sở Ngọc vốn tưởng rằng hắn nói đến nước này, Tạ Liễu Nhi nên chiều theo hắn, nhưng hắn không ngờ, Tạ Liễu Nhi lại không hề.

Tạ Liễu Nhi bây giờ hoàn toàn không thích hắn, cho dù nàng chủ động hôn hắn, nhưng cũng không hề thích.

Nếu không, sao có thể sau khi hắn nói thẳng, lại đối xử với hắn như vậy.

Quả nhiên mà, Tạ Liễu Nhi không dễ dỗ dành như vậy.

“Tỷ tỷ đang trách ta sao, tỷ tỷ, buông tay tỷ ra, thực sự không phải là ý muốn của ta.”

Sở Ngọc nắm lấy tay Tạ Liễu Nhi, ánh mắt chan chứa tình cảm, giọng điệu mang vài phần khẩn cầu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...