Thôi Tri Ngôn hồi lâu không nói gì, cho đến khi Ân Chi và Kỷ Vãn Dao đều tiến lại gần.

“Là đùa giỡn, thì cũng cẩn thận một chút.”

Thôi Tri Ngôn nói xong, liền buông rèm xuống.

Sau đó, Thôi Tri Ngôn lại giải thích với Ân Chi và Kỷ Vãn Dao rằng không có chuyện gì, chẳng qua là lúc đánh xe không chú ý mà thôi.

Kỷ Vãn Dao không nghĩ nhiều, Ân Chi lại không tin.

Hắn dùng thuật pháp dò xét tình hình bên trong xe ngựa, khi nhìn thấy Tạ Liễu Nhi và Sở Ngọc dính lấy nhau, ngọn lửa giận dữ lập tức bùng lên trong lòng. Nhưng điều khiến hắn tức giận hơn là, hắn chẳng thể làm gì được. Hắn vừa không thể xông vào đánh mắng Sở Ngọc một trận, cũng không thể chỉ trích Tạ Liễu Nhi thay lòng đổi dạ.

Tạ Liễu Nhi làm gì, hắn đều không có quyền can thiệp.

Cứ như vậy, Ân Chi nghĩ ra một cách.

Một cách mà từ trước đến nay hắn luôn muốn làm, nhưng lại bị Thôi Tri Ngôn ngăn cản.

Trong xe, Tạ Liễu Nhi và Sở Ngọc đều không biết đã bị Ân Chi phát hiện, hai người vẫn đang giằng co.

Để tránh lại bị quấy rầy, Sở Ngọc còn thiết lập một kết giới, cách ly mọi sự quấy nhiễu.

Điều này cũng khiến Ân Chi muốn tiếp tục nhìn trộm, nhưng lại hết cách.

“Tỷ tỷ, lần này sẽ không có ai đến quấy rầy chúng ta nữa rồi, muốn làm gì cũng được.” Sở Ngọc ôm lấy vòng eo thon thả của Tạ Liễu Nhi, lời nói thốt ra vô cùng không đứng đắn.

Tạ Liễu Nhi có cảm giác quen thuộc như đang ở trong mộng, trong mộng Sở Ngọc cũng làm bậy như thế này.

Giấc mộng đúng là điềm báo của hiện thực.

“Đệ muốn làm gì? Có phải ta đè lên đệ rồi không, đệ buông ra trước đi, để ta đứng lên đã.”

Tạ Liễu Nhi làm bộ muốn rời đi, lại bị Sở Ngọc ôm chầm lấy.

“Tỷ tỷ, ôm tỷ tỷ ta mới có thể an tâm.” Sở Ngọc dính lấy Tạ Liễu Nhi, dán sát vào cổ nàng.

Hơi thở trong lúc nói chuyện phả quanh cổ Tạ Liễu Nhi, khiến người ta ngứa ngáy.

“Đệ dựa vào ta gần quá rồi, đệ còn chưa nói muốn bồi thường cái gì đâu.”

Tạ Liễu Nhi lúc này vẫn đang giả ngốc.

Sở Ngọc ít nhiều có chút bất mãn, tay hắn phủ lên tay Tạ Liễu Nhi: “Tỷ tỷ thật sự không biết ta muốn gì sao?”

“Tâm ý của ta đối với tỷ tỷ, lẽ nào tỷ tỷ không nhìn thấy sao.”

Sở Ngọc nói nói một hồi lại có chút buồn bã.

Nếu Tạ Liễu Nhi không nhận ra phản ứng của Sở Ngọc ở bên dưới, thì thật sự sẽ tin là Sở Ngọc đang buồn bã. Rõ ràng là tình động vạn phần, vậy mà còn ở đây buông lời tủi thân.

Tạ Liễu Nhi khàn giọng: “Ta tự nhiên biết đệ đối xử tốt với ta, nhưng ai biết lòng tốt này của đệ là chân tâm hay giả ý, ta làm sao có thể phân biệt được?”

Giọng Tạ Liễu Nhi hơi khàn, nhưng lại mang theo sự dịu dàng quyến luyến.

Tựa như đã động tình.

Trong lòng Sở Ngọc vui mừng, chỉ cần Tạ Liễu Nhi có ý, vậy thì làm gì cũng sẽ thành công.

Hắn chỉ sợ Tạ Liễu Nhi vẫn vô tâm với hắn.

Khoảng thời gian này Tạ Liễu Nhi lạnh nhạt với hắn, hắn thường xuyên tự hoài nghi, liệu có phải bản thân làm chưa tốt ở đâu không. Nếu không phải Tạ Liễu Nhi thay đổi thái độ, hắn thật sự muốn quay ngược thời gian, xem xét kỹ lại xem mình đã làm sai điều gì.

Thái độ hiện tại của Tạ Liễu Nhi, chính là điều khiến hắn vui mừng.

“Ta đối với tỷ tỷ, là hoàn toàn chân tâm, sự nghi ngờ của tỷ tỷ thật khiến người ta buồn lòng.” Sở Ngọc dán sát vào Tạ Liễu Nhi nói chuyện, nói xong còn hôn Tạ Liễu Nhi một cái, mà phía dưới của hắn cũng theo đó động đậy một chút.

Nếu không phải Tạ Liễu Nhi nhạy cảm, dưới lớp y bào rộng thùng thình, căn bản không có cách nào phát hiện ra.

Tạ Liễu Nhi có lý do hợp lý để nghi ngờ Sở Ngọc đang giở trò lưu manh.

Có điều Sở Ngọc là mục tiêu công lược, chân tâm trong miệng hắn, ngược lại rất đúng ý nàng. Đáng tiếc là, nàng không có cách nào kiểm chứng, chân tâm này có mấy phần thật giả.

Tạ Liễu Nhi nghiêng đầu, bất ngờ hôn lên môi Sở Ngọc.

Hai người không phải chưa từng hôn nhau, nhưng nụ hôn vô tình này, lại dường như càng khiến người ta rung động.

Sở Ngọc và Tạ Liễu Nhi bốn mắt nhìn nhau, hắn nghe thấy tiếng tim đập của chính mình.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...