Ân Chi nắm thóp tâm lý Sở Ngọc không muốn cùng hắn thăm dò yêu thú, dụ Sở Ngọc mau chóng làm việc.

Sở Ngọc trong lòng biết Ân Chi nhất định đang giấu giếm tâm tư xấu xa, nhưng Ân Chi năm lần bảy lượt không nói, vậy hắn chỉ đành tĩnh quan kỳ biến.

Đường núi nhỏ hẹp, đêm xuống đưa tay không thấy năm ngón.

May mà đối với người tu tiên, đêm đen và ban ngày, không có sự khác biệt quá lớn.

Sở Ngọc thi triển thuật pháp, thăm dò xung quanh xem có yêu thú hay không.

Ân Chi lấy cái này làm cớ, vậy hắn chỉ có thể làm việc này, tránh để Ân Chi luôn cảm thấy hắn không làm việc này, không cho hắn về.

Nếu chỉ có hắn và Tạ Liễu Nhi hai người, sẽ không xảy ra chuyện này.

Có gì cần phải thăm dò chứ, dù sao hắn cũng sẽ giải quyết sự việc sạch sẽ gọn gàng, Tạ Liễu Nhi cũng sẽ không bị thương.

Hành động cùng nhau đúng là phiền phức, có chút gió thổi cỏ lay gì, lại phải qua đây thăm dò trước, chẳng có chút thú vị nào.

Sở Ngọc một mặt rất phiền muộn, một mặt thăm dò.

Sau khi dùng Thuật pháp thăm dò một lúc lâu, đều không tra ra tung tích của Yêu thú.

“Yêu thú ở đâu?”

“Căn bản là không có.”

Sở Ngọc nghi ngờ mình bị lừa rồi.

Ân Chi nhìn về phía Sở Ngọc, hắn giơ tay vung lên, vị trí hai người đang đứng xảy ra biến hóa.

Đường núi nhỏ hẹp ban đầu, biến thành một mảnh hoang mạc.

Vị trí Sở Ngọc đang đứng cũng trở nên lưu động.

Chuyện này không đúng.

Chỗ hắn đạp chân dường như biến thành cát lún.

“Ngươi đã làm gì?”

Sở Ngọc dùng thuật pháp để bản thân lơ lửng trên không, nhìn về phía Ân Chi, ánh mắt dần lạnh.

Ân Chi vậy mà muốn ra tay với hắn?

“Ta đã làm gì, ta đương nhiên là không muốn ngươi bám lấy người không nên bám, làm lỡ dở chuyện của ta rồi.”

Đây chẳng qua chỉ là một cái cớ của Ân Chi, hắn không muốn thừa nhận với Sở Ngọc rằng hắn yêu Tạ Liễu Nhi, mà trong mắt Tạ Liễu Nhi chỉ có thể nhìn thấy Sở Ngọc, vậy hắn sẽ giải quyết Sở Ngọc.

Không phải hắn hay ghen tị không dung nạp được người khác, mà là Sở Ngọc lai lịch bất minh, ai biết Sở Ngọc có rắp tâm gì, một Sở Ngọc như vậy ở lại bên cạnh Tạ Liễu Nhi luôn là một rắc rối.

Thôi Tri Ngôn muốn làm người tốt, vậy thì để hắn làm kẻ ác này.

Hắn không quan tâm việc làm kẻ ác, chỉ cần có thể đạt được mục đích, làm gì cũng được.

Sở Ngọc vốn dĩ đáng chết.

Ngay từ đầu, hắn đã không nên xuất hiện.

Sở Ngọc dùng thuật pháp tạo kết giới cho mình, nhưng rất nhanh hắn cũng phát hiện linh lực của mình đang giảm sút, nơi hắn đang đứng là bụng của yêu thú.

Ân Chi ngay từ đầu dẫn hắn vào đường núi, chính là đang tính kế hắn.

“Ân Chi, ngươi đối xử với ta như vậy, đã cân nhắc xem phải ăn nói thế nào với tỷ tỷ chưa?” Sở Ngọc hỏi Ân Chi, kéo dài thời gian.

Hắn muốn rời khỏi đây không phải chuyện khó, nhưng nếu hắn thực sự bại lộ thân phận thật của mình, e là sẽ không ở lại được nữa, trừ phi, hắn giết chết Ân Chi.

Nhưng giết Ân Chi, sẽ mang đến cho hắn rất nhiều rắc rối. Tốt nhất vẫn là khiến Ân Chi từ bỏ hành động lần này.

Hắn có thể lùi một bước.

Trước khi đạt được mục đích, cùng lắm là không nhắm vào Ân Chi như vậy nữa, cho Ân Chi cơ hội chung đụng với Tạ Liễu Nhi.

Đây là sự nhượng bộ lớn nhất của hắn rồi.

“Ăn nói? Chẳng qua là ngươi bị yêu thú ăn thịt, tu luyện không tinh, xảy ra bất kỳ tai nạn nào, đều rất hợp lý thôi.” Ân Chi đâu có nghe Sở Ngọc.

Sở Ngọc thực sự chết rồi, vậy nói với Tạ Liễu Nhi thế nào, chẳng phải chỉ là một câu nói của hắn sao.

Sở Ngọc tưởng hắn sẽ e dè Tạ Liễu Nhi mà nương tay với hắn sao? Ha, Sở Ngọc nhắc đến Tạ Liễu Nhi, hắn hận không thể để Sở Ngọc chết nhanh hơn một chút, là Sở Ngọc ép hắn đi đến bước này, hắn cũng đâu có muốn.

Ai bảo Sở Ngọc hết lần này đến lần khác ép hắn chứ.

Hắn không phải rất giỏi châm ngòi ly gián sao? Vậy bây giờ, Sở Ngọc phải tự cứu mình thế nào đây?

Đây cũng không phải Yêu thú bình thường, chuyên hút Linh lực, tu sĩ chắc chắn phải chết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...