Tạ Liễu Nhi diễn cho tròn vai, vì lời của Thôi Tri Ngôn mà nét mặt lộ vẻ lo lắng.
Sở Ngọc thấy hết mọi chuyện, hắn bước đến trước mặt Tạ Liễu Nhi, nói: “Tỷ tỷ, nơi đó ta đã đi xem rồi, rõ ràng không có yêu thú nào cả, biết đâu người ta chỉ thấy ở cùng chúng ta không thú vị nên tự mình bỏ đi rồi.”
“Tỷ tỷ đừng lo lắng nữa.”
Lời lẽ của Sở Ngọc trong ngoài đều là suy nghĩ cho Tạ Liễu Nhi, mong nàng đừng vì Ân Chi mà buồn lòng.
Tạ Liễu Nhi nhìn về phía Sở Ngọc, vẻ lo âu cũng vơi đi đôi chút: “Có lẽ vậy.”
Sở Ngọc càng nói Ân Chi không sao, Tạ Liễu Nhi lại càng nghi ngờ chính Sở Ngọc đã làm Ân Chi bị thương.
Bọn họ cùng nhau ra ngoài dò xét, không có lý nào Ân Chi bị Ma tộc trọng thương mà Sở Ngọc lại không hề hay biết, đó phải là Ma tộc lợi hại đến mức nào chứ? Tu vi của Sở Ngọc không hề yếu, cũng thuộc hàng khá.
Nếu là do người khác làm, tại sao lại chỉ làm hại Ân Chi mà lại tha cho Sở Ngọc.
Sở Ngọc có thể sau khi làm chuyện ác vẫn bình tĩnh nói ra những lời này, hoàn toàn gạt mình ra khỏi sự việc.
Tạ Liễu Nhi nhận ra, tâm tư của Sở Ngọc sâu hơn nàng tưởng.
Hiện giờ Sở Ngọc tỏ ra đối xử với nàng rất tốt, liệu có được ba phần thật lòng không?
“Được rồi, chúng ta đi thôi, tỷ đừng nghĩ nhiều nữa, để ta đánh xe.”
Sở Ngọc kéo tay Tạ Liễu Nhi, để nàng lên xe ngựa.
“Được.”
Tạ Liễu Nhi dường như đã bị Sở Ngọc thuyết phục.
Sau khi Tạ Liễu Nhi lên xe ngựa, Thôi Tri Ngôn cũng lên ngựa, nhìn chằm chằm vào Sở Ngọc đang ngồi ở vị trí đánh xe.
Sở Ngọc tay cầm dây cương, cảm nhận được ánh mắt của Thôi Tri Ngôn, hắn bình thản nhìn lại: “Thôi đạo hữu, ngươi không đi sao?”
Ngựa đi trước, xe ngựa theo sau, đây là sự sắp xếp của bọn họ từ trước đến nay.
Thôi Tri Ngôn kéo dây cương, quay đầu ngựa, chỉ để lại cho Sở Ngọc một bóng lưng, hắn lạnh lùng nói: “Ta sẽ luôn để mắt đến.
”
Sở Ngọc nhìn bóng lưng của Thôi Tri Ngôn, cười một cách thờ ơ.
Để mắt đến hắn thì có tác dụng gì, hắn tuyệt đối sẽ không để lộ bất kỳ sơ hở nào, cho dù có sơ hở, hắn cũng sẽ dọn dẹp sạch sẽ, ví dụ như Ân Chi.
Ân Chi muốn giết hắn, chẳng phải vẫn bị hắn giết ngược lại đó sao.
Thôi Tri Ngôn nhìn hắn không vừa mắt thì sao, hắn chỉ không muốn gây thêm thị phi ở nhân gian, nếu không, tất cả bọn họ đều không sống nổi.
Hắn vẫn còn quá nhân từ, không muốn làm lớn chuyện.
Hắn nhân từ như vậy, Thôi Tri Ngôn nên cảm kích đến rơi nước mắt mới phải, chứ không phải hết lần này đến lần khác nghi ngờ hắn.
Kỷ Vãn Dao và Thôi Tri Ngôn cưỡi ngựa đi song song.
“Ngươi lên xe ngựa ngồi cùng nàng đi.”
Thôi Tri Ngôn không yên tâm nhìn về phía xe ngựa, rồi lại nhìn Kỷ Vãn Dao.
Ân Chi biến mất vội vã, thậm chí còn không cưỡi ngựa, tự nhiên lại thừa ra một con ngựa, nếu không Kỷ Vãn Dao cũng đã ở trong xe ngựa rồi.
“Không cần đâu, tiểu sư muội không yếu đuối đến thế, hắn lại đang đánh xe, có thể xảy ra chuyện gì được chứ.”
Lời của Kỷ Vãn Dao không phải không có lý.
Thế nhưng trong lòng Thôi Tri Ngôn luôn có một sự bất an mơ hồ.
Sở Ngọc thực sự khiến người ta không thể đoán được, hắn đánh xe, luôn cho y một cảm giác cực kỳ bất an.
Đó là một loại trực giác không thể nói rõ thành lời.
“Đại sư huynh, chuyện của Ân đạo hữu quả thực kỳ lạ, nhưng dù sao cũng không có bằng chứng, huynh cũng đừng quá căng thẳng.”
Kỷ Vãn Dao lên tiếng nói với Thôi Tri Ngôn.
Thôi Tri Ngôn tâm tư quá nặng, không có lợi cho việc tu luyện của y.
Chuyện của Ân Chi đã xảy ra rồi, mà Sở Ngọc bất kể bọn họ làm gì, Tạ Liễu Nhi đều công nhận Sở Ngọc, không có ý định để Sở Ngọc rời đi, vậy thì việc họ có thể làm chính là đề phòng Sở Ngọc.
Thôi Tri Ngôn muốn lúc nào cũng ngăn cản Tạ Liễu Nhi tiếp xúc với Sở Ngọc, điều này vốn dĩ là không thể.
Chaporia
Bình Luận (0)