Sở Ngọc chỉ là không có tỳ khí với Tạ Liễu Nhi mà thôi.

Sau khi Tạ Liễu Nhi đi theo Thôi Tri Ngôn rời đi, ánh mắt của hắn vẫn gắt gao rơi trên người Thôi Tri Ngôn, vừa rồi Thôi Tri Ngôn rời đi, lẽ nào là quay lại kiểm tra rồi?

Nhưng, cho dù là kiểm tra, Sở Ngọc cũng nắm chắc Thôi Tri Ngôn không tra ra được gì.

Chuyện không có chứng cứ, tự nhiên sẽ không có ai tin.

Sở Ngọc thu hồi ánh mắt, an tâm bắt đầu bày biện thức ăn ra.

Mặc dù nói mấy người là đi xa, nhưng trước đó thời gian dư dả, so với đi xa, càng giống như du sơn ngoạn thủy hơn, cũng chỉ là bây giờ sắp đến nơi rồi, mới vội vã lên, nếu không vẫn có thể dừng lại ngắm cảnh dọc đường.

Thôi Tri Ngôn đưa Tạ Liễu Nhi ra một góc, ngay sau đó còn thiết lập kết giới.

“Đại sư huynh, huynh muốn nói chuyện gì về tu luyện vậy, sao còn phải thiết lập kết giới?”

Tạ Liễu Nhi không hiểu.

Tạ Liễu Nhi không hề biết, chính vì nàng đã cứu Ân Chi, cho nên Thôi Tri Ngôn mới có thể tìm được chỗ đó.

Thôi Tri Ngôn đoán Ân Chi không sao, nhưng hắn càng đoán ra thân phận Ma tộc của Sở Ngọc, hắn muốn nhắc nhở nàng.

“Tiểu sư muội, không phải chuyện về tu luyện, mà là chuyện khác, ta biết, ta nói ra, muội có lẽ sẽ không tin, nhưng ta vẫn hy vọng muội có thể nghe một chút.”

Thôi Tri Ngôn rào trước đón sau với Tạ Liễu Nhi, chính là lo lắng Tạ Liễu Nhi không tin.

Hắn cũng không yêu cầu Tạ Liễu Nhi tin tưởng một trăm phần trăm, chỉ mong Tạ Liễu Nhi có thể để tâm một chút.

Sở Ngọc quá đáng ngờ rồi, hắn quả thực không dám tưởng tượng, nếu Tạ Liễu Nhi không đề phòng Sở Ngọc, Sở Ngọc thực sự bao tàng họa tâm, vậy Tạ Liễu Nhi sẽ gặp phải khốn cảnh gì.

Hắn sẽ bảo vệ Tạ Liễu Nhi, nhưng giống như chuyện Ân Chi đột nhiên biến mất này vậy.

Sự đời thường có bất trắc, khó phòng kẻ có tâm.

Tạ Liễu Nhi bản thân cũng nên cảnh giác.

“Đại sư huynh, huynh nói gì vậy?”

Tạ Liễu Nhi khó hiểu nhìn Thôi Tri Ngôn.

Lẽ nào Thôi Tri Ngôn đã phát hiện ra điều gì?

“Sở Ngọc có thể là Ma tộc.”

“Ta biết, muội sẽ không tin, nhưng, muội không thể quá tin tưởng hắn.”

“Vừa rồi ta không phải đi hái thuốc, mà là quay lại khe núi chúng ta đi qua, muội còn nhớ chỗ vừa rồi hắn hái hoa cho muội không? Chỗ đó vốn dĩ không có tảng đá nào cả, là ảo ảnh do thuật pháp tạo thành.”

“Hôm qua Ân Chi đi cùng hắn, hắn bình yên vô sự trở về, còn Ân Chi lại bị Ma tộc tập kích, sống chết không rõ, điều này không hợp lý.”

Tạ Liễu Nhi nhìn ra được Thôi Tri Ngôn rất hy vọng nàng có thể tin hắn, nói ra thì, nàng tin, bởi vì nàng cũng suy đoán như vậy, nhưng, bây giờ nàng còn chưa thể đuổi Sở Ngọc đi, Sở Ngọc muốn đi, nàng cũng phải đi theo.

Giống như Thôi Tri Ngôn đã nói, Sở Ngọc không thể không đề phòng, do đó, nàng không thể hành động riêng lẻ với Sở Ngọc, nàng muốn hảo cảm của Sở Ngọc đối với nàng, chứ không phải muốn vì hảo cảm mà trả giá bằng tính mạng.

“Đại sư huynh, có phải huynh nghĩ nhiều rồi không, A Ngọc sao có thể có quan hệ với Ma tộc được? Hắn rõ ràng là một tán tu mà, chẳng lẽ hắn là Ma tộc, ngay từ đầu các huynh đều không nhận ra sao?”

Tạ Liễu Nhi nói đến điểm mấu chốt.

Ngay từ đầu không nhận ra sao?

Đúng vậy, nếu Sở Ngọc là Ma tộc, hẳn là có thể nhận ra.

Nhưng từ lúc hắn xuất hiện ở Nhất Kiếm Tông, ngoại trừ hành tung khiến người ta nghi ngờ ra, hắn, không hề có bất kỳ điểm dị thường nào.

“Đại sư huynh, huynh không thể vì không thích hắn, mà vu oan cho hắn a.”

Trong lòng Tạ Liễu Nhi nói lời xin lỗi với Thôi Tri Ngôn, hết cách rồi, việc có nặng nhẹ nhanh chậm, dù sao Thôi Tri Ngôn cũng không có chứng cứ, nàng chỉ có thể tạm thời không tin tưởng hắn thôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...