“Mọi người đều không sao, đi cùng nhau không tốt sao?” Thôi Tri Ngôn không loại trừ Sở Ngọc, cũng không muốn Sở Ngọc tiếp xúc riêng với Tạ Liễu Nhi.

Biết rõ một người có ý đồ xấu, đương nhiên phải luôn đề phòng.

“Đi cùng nhau cũng tốt, nhưng ta càng muốn ở riêng với tỷ tỷ hơn, ta với các ngươi không thân lắm.” Sở Ngọc không giả vờ nữa, trực tiếp bày tỏ ý muốn chỉ ở cạnh Tạ Liễu Nhi.

Thôi Tri Ngôn theo bản năng nhíu mày: “Không thân cũng không được.”

Tuyệt đối không thể để Tạ Liễu Nhi và Sở Ngọc ở riêng với nhau. Thanh Châu phức tạp, phong thổ nhân tình độc đáo càng chứng tỏ nơi này vàng thau lẫn lộn, nếu Sở Ngọc muốn làm gì đó, chưa chắc đã có thể chú ý tới.

Chuyện Ân Chi và Sở Ngọc đi thăm dò rồi mất tích, hắn vẫn luôn để trong lòng, chưa từng quên.

“Tại sao không được?” Sở Ngọc nhìn về phía Tạ Liễu Nhi, “Tỷ tỷ, tỷ nói xem, chúng ta đi riêng hay đi chung.”

“Hay là thế này, ban ngày hai chúng ta đi dạo, buổi tối mọi người cùng đi dạo chợ đêm nha.”

Nàng từng nghe nói trên đường đi, Thanh Châu là một tòa thành không ngủ.

Đối với việc đi riêng cùng Sở Ngọc, nàng lại không có chút phản cảm nào.

Bởi vì Sở Ngọc trước khi vào bí cảnh hẳn là sẽ không làm gì.

Sau khi vào bí cảnh mới là vấn đề lớn.

Sở Ngọc đối với hành vi lần nào cũng dĩ hòa vi quý của Tạ Liễu Nhi rất bất mãn.

Tạ Liễu Nhi không thể kiên định đứng về phía hắn sao? Lần nào cũng bưng bát nước cho bằng là có ý gì? Hắn đối xử với Tạ Liễu Nhi còn chưa đủ tốt sao? Chỉ thiếu nước làm nam sủng cho Tạ Liễu Nhi luôn rồi!

Sở Ngọc trong lòng ôm một bụng tức giận, nhưng vẫn cắn răng chấp nhận đề nghị của Tạ Liễu Nhi.

Đây đều là do hắn tự chọn, ngoài chấp nhận ra thì còn biết làm sao! Đợi bí cảnh kết thúc, sẽ không do Tạ Liễu Nhi quyết định nữa.

“Ta cũng có vài thứ muốn mua, ban ngày không thể đi cùng các ngươi sao?” Sở Ngọc đồng ý rồi, Thôi Tri Ngôn lại không muốn.

Tạ Liễu Nhi căn bản không biết Sở Ngọc nguy hiểm đến mức nào, mới đưa ra cách giải quyết như vậy.

Nếu Sở Ngọc không có vấn đề gì, hắn cũng sẽ không làm thế.

“Thôi đạo hữu, ngươi có phải có ý kiến gì với ta không? Chính là không muốn ta và tỷ tỷ ở riêng với nhau?” Bản thân Sở Ngọc đã được Tạ Liễu Nhi dỗ dành ổn thỏa, nhưng Thôi Tri Ngôn có ý gì đây? Cho thể diện mà không cần sao? Tưởng hắn dễ bắt nạt lắm à.

Hắn đối với Tạ Liễu Nhi có thể không nổi nóng, nhưng Thôi Tri Ngôn đừng có quá đáng.

“Tỷ tỷ, ta thấy hắn chính là không thích ta, cho nên cố ý không cho ta ở cạnh tỷ. Ta chỉ muốn đưa tỷ đi chơi cho thật vui, đại sư huynh của tỷ cổ hủ như vậy, có hắn ở đây thì có gì vui chứ.” Sở Ngọc nổi cáu với Thôi Tri Ngôn xong, lại bám lấy Tạ Liễu Nhi nói xấu Thôi Tri Ngôn.

“Đại sư huynh, huynh muốn đi mua đồ thì huynh tự đi mua là được rồi, ta với hắn là đi chơi, sẽ không đi cùng nhau đâu.”

“Đại sư huynh, huynh yên tâm đi, A Ngọc sẽ chăm sóc tốt cho ta.”

Tạ Liễu Nhi đóng vai trò người hòa giải.

“A Ngọc, đệ đừng nghĩ nhiều, đại sư huynh chỉ là lo lắng cho ta, chỉ cần đệ chăm sóc tốt cho ta, đại sư huynh sao có thể như vậy chứ. Huynh ấy chỉ cảm thấy Thanh Châu lạ nước lạ cái, ta lại không có khả năng tự bảo vệ mình.”

“Đại sư huynh tuyệt đối không có ác ý đâu.”

Sắc mặt Sở Ngọc không được tốt lắm, Tạ Liễu Nhi nói như vậy, chẳng phải vẫn là vấn đề của hắn sao.

“Ta đương nhiên sẽ chăm sóc tỷ tỷ thật tốt.” Sở Ngọc trong lòng bất bình, nhưng không biểu hiện ra ngoài.

Thôi Tri Ngôn ý thức được hắn căn bản không khuyên nổi Tạ Liễu Nhi. Tạ Liễu Nhi tự có chủ kiến, thậm chí có phải bản thân Tạ Liễu Nhi cũng đã nhận ra điều gì đó. Lời nói vừa rồi của Tạ Liễu Nhi, không giống như rất tin tưởng Sở Ngọc, ngược lại càng giống như đang răn đe Sở Ngọc, bảo Sở Ngọc đừng làm chuyện không nên làm.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...