Sở Ngọc rõ ràng là rắp tâm bất lương, từ lúc hắn xuất hiện, cho đến bây giờ, sự ân cần của hắn đối với Tạ Liễu Nhi đã không bình thường.

Một tên tán tu, nói thế nào cũng không thông!

Chỉ có Tạ Liễu Nhi ngu ngốc, mới có thể tin hắn!

Ân Chi giận nàng không tranh khí, nhưng lại hết cách để trách móc quá mức.

Sự trách móc của hắn đối với Tạ Liễu Nhi mà nói, chỉ khiến Tạ Liễu Nhi càng để tâm đến Sở Ngọc hơn.

Kiềm chế cảm xúc quá khó khăn.

Trước đây đối với hắn rất đơn giản, nhưng chỉ cần đối mặt với Tạ Liễu Nhi, cảm xúc của hắn luôn không khống chế được.

Tạ Liễu Nhi luôn có thể dễ dàng khiến hắn mất đi lý trí.

Rõ ràng hắn không để tâm đến những thứ đó, lại vì Tạ Liễu Nhi mà đặc biệt để tâm.

Trước kia bị Tạ Liễu Nhi bám lấy, là chuyện hắn muốn thoát khỏi nhất, nhưng khi nàng xa lánh hắn, hắn lại không thể chấp nhận nổi. Hắn đã trở thành người mà mình ghét nhất, còn Tạ Liễu Nhi lại không có chút thay đổi nào.

Tình yêu của nàng đến nhanh đi cũng nhanh, yêu một người có thể không quan tâm đến mọi thứ của người đó, lúc không yêu lại càng tàn nhẫn hơn.

Có đôi khi hắn phân không rõ Tạ Liễu Nhi rốt cuộc là yêu hay không yêu, nhưng bất kể là điểm nào, là Tạ Liễu Nhi trêu chọc hắn trước, Tạ Liễu Nhi có tin tưởng Sở Ngọc thế nào đi nữa, hắn cũng không thể trơ mắt nhìn Tạ Liễu Nhi nhảy vào hố lửa.

Tạ Liễu Nhi biết Sở Ngọc không phải người tốt, nhưng Sở Ngọc có phải người tốt hay không không quan trọng, quan trọng là Sở Ngọc có thể mang lại lợi ích cho nàng.

Nàng là muốn dựa vào Sở Ngọc để kéo dài mạng sống, mỗi người lấy thứ mình cần mà thôi.

Ân Chi có khổ tâm khuyên bảo thế nào, cũng không thay đổi được suy nghĩ của nàng.

Hiện tại việc nàng phải làm, là rời khỏi đây, quay về bên cạnh Sở Ngọc, bất luận Ân Chi có kế hoạch gì, nàng đều không muốn kế hoạch của Ân Chi làm lỡ việc của nàng.

Ân Chi càng không thể ra tay với Sở Ngọc.

Bất luận là ai trong số họ, đều không đáng chết.

Ít nhất trước khi nàng đạt được lợi ích, bọn họ không ai được xảy ra chuyện.

“Đệ ấy hiện tại không hề hại ta, ngươi không thể mặc định đệ ấy là một người xấu, giống như lúc đầu ngươi mặc định ta có ý đồ xấu vậy.”

Tạ Liễu Nhi quá hiểu cách làm sao để đâm chọt vào tim người khác.

Lời nói của nàng giống như lưỡi dao sắc bén, cắm chuẩn xác không sai lệch vào trong tim Ân Chi.

Ân Chi quả thực trong tình huống không có bất kỳ chứng cứ nào, đã nhận định Tạ Liễu Nhi có ý đồ xấu, Tạ Liễu Nhi không yêu hắn, là có mưu đồ khác. Mà khi nhìn thấy Tạ Liễu Nhi không chút do dự không yêu hắn nữa, hắn càng cho rằng nhận thức của mình không sai.

Nhưng, nực cười là, hắn không để tâm đến điều này.

Tạ Liễu Nhi không yêu hắn cũng không sao.

Hắn có thể từ từ khiến nàng yêu hắn, hắn hiện tại là không muốn Tạ Liễu Nhi bị Sở Ngọc lừa gạt.

Cho nên, cho dù Tạ Liễu Nhi đâm chọt vào tim.

Ân Chi vẫn phải nói.

“Lúc đầu ta sai rồi, nhưng chuyện của Sở Ngọc, ta tuyệt đối không sai.”

Ân Chi kiên tín hắn không sai, Sở Ngọc chính là kẻ ác.

“Đó là ngươi nói, ta không cho là như vậy.” Tạ Liễu Nhi phản bác không chút do dự, đối với Ân Chi đã mất đi kiên nhẫn.

“Ngươi mau thả ta ra ngoài, ta phải đi tìm A Ngọc.”

Ân Chi không nghe lời Tạ Liễu Nhi, hắn sâu thẳm nhìn chằm chằm Tạ Liễu Nhi, không hiểu tại sao Tạ Liễu Nhi lại không tin hắn một chút nào.

Tạ Liễu Nhi có thể không tin tưởng hắn đến thế, nhưng lại không thể hoàn toàn không tin hắn.

“Biết rõ hắn suýt chút nữa hại chết ta, ngươi vẫn tin tưởng hắn là vô tội đúng không?”

Ân Chi không cam tâm, hắn lại hỏi Tạ Liễu Nhi.

Tạ Liễu Nhi trả lời rất dứt khoát: “Nếu có chứng cứ, ta sẽ tin ngươi, nhưng ngươi không có chứng cứ, vậy ngươi không thể ép buộc ta tiếp nhận logic của ngươi. Ân sư huynh, quan hệ giữa chúng ta rất bình thường, ta không nợ ngươi. Không có nghĩa vụ phải vô điều kiện tin tưởng ngươi.”

Tạ Liễu Nhi tự nhận thấy nàng không có lỗi với Ân Chi, từ lúc bắt đầu nàng đối với Ân Chi vốn không tệ, ngược lại là Ân Chi không tin nàng.

Mùi vị không được tin tưởng không dễ chịu sao? Vậy thì hắn cũng phải chịu đựng thôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...